Chương 187: Phiên ngoại 9

Tiếu Dao mơ một giấc mơ, trong mộng cậu lại về tới thế giới gốc của mình, gặp lại mẹ của mình, sau khi mộng tỉnh, hốc mắt nóng ướt, hô hấp Chu Hải Quyền gần ngay trước mắt, một con cánh tay còn ôm cậu.

Bên ngoài trời mưa, ào ào lạp lạp, trên cửa sổ đều là bọt nước. Ngày mưa thế này, rất thích hợp ôm nhau ngủ.

Cậu là may mắn, hay là bất hạnh đây. Ở trong thế giới gốc, cậu có tình thân, nhưng không có Chu Hải Quyền. Ở thế giới này, cậu tình yêu mỹ mãn, nhưng lại mất đi mẹ mình.

Rất giống như trong thế giới kia, tình yêu đồng tính luyến ái, thường thường phải lấy thân tình làm đại giới.

Chỗ bất hạnh cũng may mắn có lẽ liền ở chỗ, hết thảy không phải chính cậu chọn. Thời gian lâu rồi, khiến cậu quên đi Trần Ngộ quá khứ, dần dần mà biến thành Tiếu Dao thật sự. Nhân sinh tựa một giấc mộng, có lẽ cậu đã từng là Trần Ngộ, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ giống một giấc mộng không chân thật, đến cuối cùng chính cậu đều hoài nghi, hết thảy đến tột cùng đã từng phát sinh chưa.

Nhưng ấm áp trên thân Chu Hải Quyền dán vào cậu, là chân thật. Cậu liền chui vào trong lòng ngực Chu Hải Quyền. Chu Hải Quyền hơi hơi mở mắt, thanh âm có hơi khàn, nói: "Tỉnh?"

"Ân."

Tiếu Dao không nói gì khác, ôm eo Chu Hải Quyền.

Bất quá hai người cũng không ngủ bao lâu, hai đứa trẻ đã tới gõ cửa phòng bọn họ.

Tiếu Chu Chu: "Ba ba, daddy, hai người còn chưa dậy, đã nói là sẽ cùng bọn con đi nhà trẻ!"

Chu Tiếu Tiếu: "Còn không cho chúng con ngủ nướng!"

Tiếu Dao nhịn không được cười, lôi kéo Chu Hải Quyền dậy.

Chu Hải Quyền muốn ngủ nướng, híp mắt kêu dì Vương.

Hai đứa nhỏ một nam một nữ, giọng lớn đến dọa người, có thể nháo Chu gia đến lật trời. Dì Vương cuống quít giữ chặt bọn họ: "Ai nha các bảo bối, sao mà lại chạy lên lầu rồi, Vương nãi nãi làm đồ ngon cho các cô cậu nha."

Vừa lừa vừa gạt, dẫn hai người bọn họ đi. Chu Đồng đang cho Chu Lạp Lạp và Trần Ha Ha ăn cơm sáng, cô ấy nhìn nhìn bụng Chu Lạp Lạp, suy xét kiến nghị Tiếu Dao làm giải phẫu cho Trần Ha Ha, bằng không Chu Lạp Lạp một đứa một đứa cũng sinh quá giỏi rồi.

Tiếu Chu Chu cùng Chu Tiếu Tiếu chạy vội xuống lầu, dọa sợ dì Vương, đuổi theo ở phía sau. Chu Đồng quay đầu nói: "Hai tiểu ma vương, sáng tinh mơ đã không cho người sống yên ổn!"

Chu Tư Ngữ cầm đĩa anh đào nói: "Qua chỗ tiểu cô cô này."

- ---------

Hôn lễ của Chu Hải Vinh và Lưu Trạch Tiêu tổ chức vô cùng muộn, không giống Chu Hải Quyền Tiếu Dao bọn họ, hôn lễ hai người không có làm lớn, chỉ mời người nhà hai bên ăn một bữa cơm.

Chu gia bên này còn ổn, Lưu gia bên kia lại không quá vừa lòng, nhà bọn họ là muốn làm lớn, không nói so với hôn lễ long trọng kia của Chu Hải Quyền cùng Tiếu Dao, vậy ít nhất cũng phải tổ chức đàng hoàn. Nhưng Chu Hải Vinh không muốn làm, đứa con kia của nhà họ, chỉ biết nghe Chu Hải Vinh, Chu Hải Vinh nói không làm, Lưu Trạch Tiêu liền không làm.

- ---------

Nói đến Chu Ngôn, cậu nhóc là dương cầm gia thiên tài, niên thiếu đã thành danh, thời điểm mười sáu tuổi cha ruột Chu Thế Kiệt qua đời, trước khi qua đời không đành lòng mai một thiên phú của cậu nhóc, dặn dò vợ đem Chu Ngôn đưa trở về.

Dương cầm không phải gia đình bình thường có thể học, Chu Ngôn đã tới trình độ giáo viên dương cầm bình thường không dạy nỗi, càng đi lên cao, tiêu phí càng lớn, tiêu phí như vậy, chỉ có Triệu gia Nam Thành cung cấp nuôi dưỡng nỗi.

Chu Ngôn tới Triệu gia, được Triệu Tuân dốc lòng bồi dưỡng, hai mươi xuất đầu, đã thành thanh niên dương cầm gia kiệt xuất trong nước, lấy cầm nghệ khiến người kinh ngạc và tướng mạo so được với minh tinh, hai năm ở quốc nội lửa lớn nhiệt liệt, có một năm Tết Âm Lịch, còn cùng Tiếu Dao, đi theo đoàn viên ưu tú khúc nghệ giới trong nước cùng đi nước ngoài diễn xuất.

- ------------

Tô Quát vẫn luôn độc thân, nhưng ngày tháng qua rất thư thái. Thẩm Tinh Chi nói anh ta yêu cầu quá cao, Tô Quát nói: "Chuyện cả đời, không thể hạ thấp tiêu chuẩn, tình nguyện một mình cả đời, cũng không thể chắp vá. Dù sao con một mình cũng có thể qua rất tốt."

Tiếu Dao thường xuyên bảo Chu Hải Quyền lưu ý thanh niên ưu tú bên cạnh, phải giới thiệu cho đại sư huynh. Chu Hải Quyền nói: "Muốn độc thân ưu tú lại thích đàn ông, bên cạnh anh thật đúng là không có."

Vòng bạn bè của anh đều là thẳng nam.

Muốn nói quen biết người nhiều trong cùng vòng, đương nhiên là Chu Hải Vinh. Có một đoạn thời gian Chu Hải Vinh đi theo xem náo nhiệt, muốn tác hợp Tô Quát và Vương Trí, kết quả Vương Trí đã có đối tượng, đành phải thôi. Hắn lại đánh chủ ý lên Tô Lâm, Tô Lâm cũng độc thân.

"Em thôi đi," Lưu Trạch Tiêu phun tào hắn, "Mấy hoa hoa công tử mà em quen biết, có mấy người không phải tay chơi lão thành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!