Chương 1: (Vô Đề)

Nam Thành vào tháng tư không khí mang hơi nước ẩm ướt, tựa như muốn nghênh đón một trận mưa lớn.

Trần Ngộ nửa thân trên như ẩn như hiện, đứng ở trước gương, bắt đầu từ cổ áo cài từng viên từng viên cúc của chiếc sơ mi trắng, sau đó thắt lên chiếc cà vạt màu xanh lam, ngắm chính mình trong gương cậu lại do dự một hồi, duỗi tay kéo xuống, lại cởi bỏ hai cúc áo trên cùng, xương quai xanh tinh tế lộ ra, trên đó còn có một vết đỏ không biết như thế nào mà bị thương, thoạt nhìn như là dấu hôn ái muội, miễn cưỡng che khuất.

Cậu mặc quần tây vào, để bàn chân trần tiếp tục đứng trước gương nhìn nhìn, đứng đắn lại có chút tùy ý, rất phù hợp với thiết lập nhân vật Tiếu Dao mà cậu xuyên vào hiện giờ!

Trần Ngộ xuyên vào quyển "Hào môn nam tức"* đã được một đoạn thời gian.

Cậu lúc trước xem quyển tiều thuyết này xuất phát từ sự ngẫu nhiên.

Cậu ngày thường cũng rất ít khi xem tiểu thuyết, tự nhiên ngày đó cảm thấy nhàm chán, lướt xem hội tiểu thuyết một hồi thì thấy được áng văn này.

*Hào môn nam tức: chàng dâu nhà giàu/nhà quyền thế.

Cậu ban đầu là bị tên của bộ truyện này hấp dẫn, nghĩ nghĩ trong đầu nam nhân còn có thể làm con dâu? Tò mò hại chết mèo, cậu liền mở xem một lúc, không tưởng tượng nỗi càng xem càng cẩu huyết, các loại tình tiết cẩu huyết quen thuộc lần lượt làm da đầu cậu đều tê dại, nhưng vị tác giả này chính là lợi hại chỗ đó, tuy rằng lối người ngoài khét trong sống*, tình tiết lại làm người xem nhịn không nổi mà lướt xuống, tiếp tục, tiếp tục xem.

Đặc biệt mười mấy chương đầu mô tả chuyện tình của Tiếu Dao và Chu Hải Vinh rất đẹp, rất ngọt ngào, nhận được vô số lời khen ngợi, kết quả chiếc bút của tác giả lần nữa viết xuống, bỗng nhiên lại từ đâu nhảy ra tới một bé thụ khác, lúc này tác giả mới nói, Tiếu Dao hóa ra chỉ là đá kê chân cho chính cung nương nương ra sân khấu!

*Ngoại tiêu lí nộn: làm việc gây kinh ngạc/ gặp chuyện gây kinh ngạc.

Lần này đọc giả đều không nhịn nổi nữa, chửi mắng tác giả vô số, mà vị tác giả này cũng thật trâu, trả lời người đọc rằng không tiếp thu sửa đổi....!

Tiểu thuyết này tuy là một cái hố lớn, nhưng câu chuyện của đá kê chân pháo hôi thụ Tiếu Dao cũng được viết rất hoàn chỉnh.

Nếu sớm biết được chính mình sẽ xuyên qua thành Tiếu Dao, cậu lúc trước nhất định sẽ đem tình tiết từng câu từng chữ nghiêm túc tỷ mỹ xem một lần, giống như đang xem tác phẩm kinh điển thế giới, sau đó sẽ gửi 10000 tin nhắn cho tác giả, mong tác giả cho Tiếu Dao một kết cục tốt một chút!

Bởi vì trong nguyên tác* kết cục của Tiếu Dao có chút thảm.

*Bản gốc.

Ở đây chỉ quyển sách Trần Ngộ xuyên vào.

Tiếu Dao từ bé sinh ra ở một khu ngoại ô nghèo, cha mẹ mất đi còn để lại một đống nợ nần, đành phải tự thân xuất mã tìm câu kim chủ*.

Trời xanh không phụ người có lòng, Chu gia nhị công tử coi trọng Tiếu Dao, la hét đòi cười cậu bẳng được.

*Người có tiền.

Chu Hải Vinh là nam chính trong nguyên tác "Hào môn nam tức", cùng với những thiếu gia ăn chơi trác táng thường gặp trong tiều thuyết lại hoàn toàn giống nhau, khi chưa gặp bé thụ chân chính, là một hoa hoa công tử.

Bất quá người có thể làm hắn mê muội nhất trong nhóm nam nhân xinh xẻo kia, chỉ có Tiếu Dao.

Tiếu Dao da trắng môi đỏ, ngũ quan thanh nhu, cảnh xuân xinh đẹp của Nam thành vào tháng tư đều so ra kém cậu, bản gốc hình dung sự mỹ lệ kia bằng rất nhiều từ, nhưng Trần Ngộ nhớ nhất là một câu "Kiều kiều uyển chuyển, một bức thanh thuần"*.

* Kiều khiếp khiếp, thanh thuần một bức: xinh đẹp, nhu mì, yếu đuối, đơn thuần.

Câu chuyện tình yêu của Chu Hải Vinh và Tiếu Dao tổng kết lại chình là mối tình đầu đầy thất bại của một vị thiếu gia ăn chơi trác táng cùng một vị trà xanh kỹ nữ thích làm trời làm đất.

Chu Hải Vinh trước kia chỉ hiểu mỗi bạch, bạch, bạch *, không hề biết cái gì gọi là yêu, kết quả gặp được Tiếu Dao liền biến thành dạng giả thiết nam chính con nhà giàu thường thấy trong phim thần tượng, biết được cái gì gọi là chân tình.

Một người chưa bao giờ có kinh nghiệm yêu đương, bị Tiếu Dao mê hoặc đến thất điên bát đảo.

Tuy bề ngoài của cậu rất thanh thuần ngọt ngào nhưng trên thực tế lại là một người rất có tâm cơ, đem cậu thiếu gia đơn thuần đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Cậu biết được Chu gia là hào môn trong hào môn, thân phận Càn đán hát kịch của cậu khó mà gả vào, cũng biết Chu Hải Vinh say mê cậu bất quá vì cảm thấy mới mẻ mà thôi, dạng thiếu gia ăn chơi trác táng này ăn được cậu vào miệng liền sẽ ngán thôi, cho nên cậu vẫn luôn không cho Chu Hải Vinh động vào, một hai phải chờ sau khi kết hôn mới bạch, bạch, bạch *.

Thứ không có được vĩnh viễn đều là thứ tốt nhất, nên Chu Hải Vinh đã đáp ứng kết hôn cùng cậu.

Tiếu Dao cũng thật là, ngay từ đầu cậu chỉ là nhìn trúng tiền và thân phận của Chu gia, người ta thích cậu, cậu không cho người ta chạm vào, sau đó chính cung nương nương lên sàn, Chu Hải Vinh thay lòng đổi dạ, cậu lại quay đầu thích Chu Hải Vinh, sau đó vì đủ thứ nguyên nhân, cuối cùng nhảy xuống sông tự kết kiễu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!