Chương 46: (Vô Đề)

Đêm qua Yến Minh Qua mới nhận được thư của Mộ Hành Phong đã nổi cơn tam bành. Sáng nay Mộ Hành Phong đã chạy đến biên ải này rồi?

Từ Nam Đô đến biên ải này, dù sao cũng phải mất ba năm ngày đường. Xem ra, Mộ Hành Phong là vừa gửi thư xong, liền đi ngay sau đó ư?

Tiếng ho khan ngoài phòng vẫn tiếp tục. Vệ Nhu mím môi, đứng dậy đi ra cửa sân để mở cửa.

Theo cánh cửa sân được mở ra, bóng người trong bộ thanh sam đứng trong gió tuyết cũng lọt vào mắt Lâm Sơ.

Nhìn rõ dung mạo Mộ Hành Phong, Lâm Sơ không khỏi sững sờ. Nếu nói Hàn Tử Thần ứng với câu "Mặt người như ngọc, công tử thế vô song", thì Mộ Hành Phong chính là hiện thân của câu "Trông kìa khe nước, trúc xanh mướt mượt, có người quân tử, như cắt như gọt, như mài như giũa".

Dáng người hắn rất cao, có lẽ do sức khỏe không tốt nên thân hình hơi gầy, nhưng không phải là kiểu gầy yếu ớt mà giống như một cây trúc thanh cao, trong vẻ ôn nhã lại mang khí chất quân tử như gió. Khoác trên vai chiếc áo choàng màu đen, vì đứng trong gió tuyết đã lâu nên có vài bông tuyết đọng lại.

Đôi mắt có màu sắc rất nhạt, nhìn qua có vẻ ôn hòa, nhưng nếu nhìn kỹ thần sắc trong mắt, sẽ thấy như được phủ một tầng sương mù, khiến người ta hoàn toàn không thể nhìn rõ.

Điều khiến Lâm Sơ có chút ngạc nhiên là hắn ta không hề buộc tóc. Ba ngàn sợi tóc xanh buông xõa sau lưng, tôn lên ngũ quan thanh nhã khác thường của hắn, tạo cảm giác như một người bước ra từ trong tranh.

Phải nói, dung mạo Mộ Hành Phong này quả thực rất đẹp.

Đứng sau Mộ Hành Phong là một người nam nhân râu quai nón. Hắn ta vác hai chiếc búa lớn trên lưng, nhìn qua đã biết là một cao thủ võ công, hẳn là người phụ trách bảo vệ an toàn cho Mộ Hành Phong.

"Ngươi đến làm gì?" Sắc mặt Vệ Nhu có chút lạnh lùng.

"Tìm nàng." Khóe môi tái nhợt của hắn nhếch lên một nụ cười. Hai chữ nhẹ nhàng, nhưng từ miệng hắn nói ra lại như một lời thề.

Vệ Nhu như nghe thấy chuyện gì nực cười, vẻ mặt có chút châm biếm, nhưng hốc mắt đã đỏ hoe, "Ngươi còn nhớ lúc ngươi xuống núi đã nói gì với ta không?"

Sắc mặt hắn vẫn ôn hòa, "A Nhu, ta là một thuật sĩ. Thiên hạ sắp loạn, ta không thể cứ trốn trong núi mãi được."

Vệ Nhu cười nhạo, "Ngươi vì dã tâm của ngươi."

Ánh mắt Mộ Hành Phong lặng lẽ khóa chặt vào nữ tử xinh đẹp trước mặt, như thể sự dịu dàng đã khắc sâu vào xương tủy, "Nếu nàng nhất định phải nghĩ về ta như vậy, ta có thể làm gì..."

Vệ Nhu cười một tiếng, "Vậy ngươi nghĩ ta nên nghĩ về ngươi thế nào?"

Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt. Giọng Vệ Nhu mang theo chút mệt mỏi: "Cứ cho là ta đã từng ngây thơ khờ dại làm sai chuyện đi. Ta đã từng nghĩ, đại sư huynh chính là đại sư huynh, sẽ ở cùng ta trên núi cả đời. Ta rèn sắt kiếm tiền, ngươi trông nom lều thuốc chữa bệnh cứu người. Mặc dù sư nương có cằn nhằn ta tự tìm một tướng công không biết rèn sắt, thì năm sau ta cũng có thể ôm một đứa bé mũm mĩm cho sư nương xem.

Tướng công không biết rèn sắt, ta sinh một đứa con dạy nó rèn sắt, chờ nó lớn rồi lại để nó rước một tên tướng công về núi là được rồi..."

Dưới đáy mắt Mộ Hành Phong hiếm thấy thoáng qua vài tia buồn bã, "Cô nương ngốc..."

Vệ Nhu gạt một giọt nước mắt, nhưng vẫn có nước mắt chảy ra rất nhanh. Nàng ấy tự giễu cười hai tiếng, "Nhưng ngươi không còn chỉ là đại sư huynh của ta nữa. Ngươi phải lo lắng cho gia tộc, ngươi không cam tâm sống một đời nhàn nhã trên núi. Ta biết ngươi có sự nghiệp đế vương của riêng ngươi. Sư huynh, ta không trách ngươi. Chỉ là, đã không còn quay về được nữa rồi."

Mộ Hành Phong muốn đưa tay lau đi vết nước mắt trên khóe mắt nàng. Vệ Nhu lại lùi lại hai bước, tránh khỏi tay hắn.

Vẻ mặt Mộ Hành Phong không hề thay đổi, nhưng người quen hắn đều biết hắn đã không vui. Hắn nhìn Vệ Nhu, "Trước đó không đưa nàng xuống núi cùng, là sợ nàng không thích cuộc sống dưới núi. Nàng cứ ở trên núi làm một nữ tử vô tư vô lo. Đợi ta xử lý xong mọi chuyện này, sẽ quay về tìm nàng. Mấy ngày trước tam sư đệ viết thư đến, ta mới biết nàng đã xuống núi rồi. A Nhu, bây giờ ta vẫn chưa thể cho nàng tất cả những gì ta muốn.

Nhưng ngày đó sẽ không còn xa nữa..."

Vệ Nhu lau khô nước mắt, nở một nụ cười rực rỡ không gì sánh bằng, "Không cần nữa. Ta sinh ra trong giang hồ, không coi trọng danh tiết như những nữ tử khuê các. Ngươi không cam tâm ẩn cư cùng ta, ta cũng không thèm cái phủ đệ cao sang của ngươi. Từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhau, đó là tốt nhất."

Lông mày Mộ Hành Phong hoàn toàn nhíu lại, "A Nhu..."

"Mộ tiểu hầu gia xin hãy quay về đi." Vệ Nhu nói xong câu này, trực tiếp đóng sập cửa lớn lại.

"A Nhu!" Ngoài cửa Mộ Hành Phong gọi xong câu này, có lẽ là do hít vào quá nhiều khí lạnh, lại ho khan một trận xé lòng.

Người nam nhân to lớn phía sau hắn vội vàng tiến lên một bước, vỗ lưng giúp Mộ Hành Phong lấy lại hơi. Hắn ta lại từ trong lòng ngực lấy ra một chiếc bình sứ, "Chủ tử, thuốc."

Mộ Hành Phong đổ ra hai viên thuốc, nuốt xuống, cơn ho mới dịu đi một chút. Hắn nhìn cánh cửa viện đóng chặt, giữa hai lông mày phủ một tầng buồn bã và cô đơn, "A Nhu, từ khi xuống núi, ta không còn buộc tóc nữa. A Nhu không ở bên cạnh ta, còn ai sẽ búi tóc cho ta?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!