Chương 50: Nàng thuộc về cô - ít nhất là hiện tại

Editor: Callmenhinhoi

-------------

Tề Tranh xác nhận chính mình không nghe lầm. Thẩm Chi Băng có vẻ vẫn tỉnh táo, nhưng lời cô nói lại mang theo cảm giác khó diễn tả, thế nào cũng thấy không thích hợp.

Nàng im lặng khá lâu mà không trả lời. Thẩm Chi Băng cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ nhẹ giọng lặp lại:

"Tôi chỉ muốn tìm người để trò chuyện thôi." Cô nhìn thẳng vào mắt Tề Tranh, "Nếu cô muốn về phòng, tôi sẽ không giữ."

Tề Tranh luôn là người "ăn mềm không ăn cứng". Thấy thái độ của Thẩm Chi Băng dạo gần đây có phần nhẹ nhàng, nàng cũng ghi nhận trong lòng. Ngoài các nhiệm vụ công việc, Thẩm Chi Băng gần như không đặt thêm yêu cầu khắt khe nào khác. Dù rằng giữa họ có bản thỏa thuận đầy khiên cưỡng trói buộc, Thẩm Chi Băng vẫn chưa hề ép buộc nàng thực hiện những điều khoản đã định từ trước.

"Tôi chỉ lo cô mai mệt mỏi thôi. Lịch trình ngày mai dày đặc mà."

Buổi sáng có cuộc họp cần tham dự, buổi chiều khảo sát thực địa tại Hoa Thiên, buổi tối lại phải tiếp đãi đối tác. Tính toán thời gian thì còn bận hơn cả hôm nay.

"Đi công tác lúc nào cũng vậy, có ai rảnh rỗi đâu." Thẩm Chi Băng nhún vai nhẹ tênh, chẳng hề tỏ vẻ lo lắng.

Tề Tranh đành gật đầu, bất lực trước sự thoải mái của cô: "Vậy thì tâm sự đi."

Nghe vậy, Thẩm Chi Băng liền lấy từ tủ hai chiếc áo khoác, đưa một chiếc cho nàng: "Mặc cái này vào, theo tôi ra ngoài."

Tề Tranh sững người. 

Cô ấy muốn ra ngoài khi trời còn chưa sáng sao? 

Nhưng nghĩ lại thì không hợp lý, nếu đã ra ngoài thì phải thay cả bộ quần áo khác, đâu chỉ khoác mỗi chiếc áo.

Thẩm Chi Băng lại giục: "Nhanh lên, đi thôi."

Không còn cách nào khác, Tề Tranh mặc áo khoác vào rồi theo sau. Họ băng qua căn phòng xép sang trọng để đến cánh cửa kính sát đất. Khi rèm được kéo qua một bên, nàng thấy một ban công hình cung độc đáo – rộng lớn và hoàn toàn biệt lập.

Tề Tranh nhìn xung quanh rồi hỏi với vẻ nghi ngờ: "Cô muốn đứng đây đón gió lạnh để tâm sự sao?"

Vĩnh Thành nằm ở miền Bắc, trời đã vào thu, không khí bắt đầu se lạnh. 

Nàng kéo lại áo khoác, cảm giác hứng thú của Thẩm Chi Băng quả thật không bình thường.

"Không khí ở đây rất trong lành." Thẩm Chi Băng hít sâu, như muốn tận hưởng từng hơi thở.

Cô nhìn về phía xa xăm rồi nhẹ nhàng hỏi: "Cô thấy chuyến công tác này thế nào?"

"Không có gì đặc biệt, chỉ là không quen với kiểu tiệc tùng văn hóa thôi."

Thẩm Chi Băng mỉm cười: "Bàn tiệc của Vĩnh Thành vốn nổi tiếng như thế, nhất là những doanh nghiệp truyền thống như Hoa Thiên. Vĩnh Thành giống như một đường ranh văn hóa vậy, là nơi đánh dấu phía Nam và phía Bắc khác biệt rõ rệt. Nếu đi xa hơn nữa về phía Bắc, lượng rượu cô phải uống còn nhiều hơn bây giờ."

Tề Tranh nhớ lại những ngày làm dự án, được đồng nghiệp lớn tuổi thường xuyên che chở vì nàng còn trẻ.

"Cảm ơn cô đã giúp tôi chặn rượu hôm nay. Nhưng từ giờ, đừng làm vậy nữa."

Nàng chăm chú nhìn cô. Lời cảm ơn từ Thẩm Chi Băng hôm nay nghe như thật lòng, khiến nàng thoáng ngạc nhiên.

"Trong hoàn cảnh đó, cô đang ở thế yếu, tôi có khả năng thì tất nhiên sẽ giúp một tay. Tôi không phải người thích thể hiện, cô cứ yên tâm."

Thẩm Chi Băng mỉm cười: "Tôi chỉ muốn cô hiểu rằng... Đôi khi, ẩn mình và quan sát là tốt nhất. Tôi muốn cô học cách giao tiếp với khách hàng, chứ không phải gánh thay mọi chuyện. Uống rượu, trừ khi thật cần thiết, thì đừng tự mình làm."

Nói xong, cô xoay người, nét mặt nghiêm nghị hẳn: "Nhớ kỹ, trong tiệc tùng, phụ nữ luôn chịu thiệt thòi nhiều hơn."

Tề Tranh cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: "Cô cũng là phụ nữ. Cô không sợ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!