Chương 47: Bồi dưỡng

Editor: Callmenhinhoi

--------------

Tề Tranh hơi sững người. 

Thẩm tổng đây là đã nhìn ra khát vọng của mình với sự nghiệp rồi, hay chính xác hơn là đã nhìn ra dã tâm của mình? 

Mà đúng vậy, Tề Tranh thật sự mong muốn đạt được thành tựu trong công việc.

Nàng không phải thiên kim tiểu thư sinh ra trong nhung lụa, nhưng vẫn khát vọng có thể tự xây dựng cho mình một sự nghiệp đáng tự hào. Trước đây, công việc với nàng chỉ là cách duy nhất để kiếm tiền. 

Vì vậy, nàng lao vào làm việc, cố gắng không bỏ lỡ bất kỳ dự án hay cơ hội nào, chỉ vì sợ không thể giữ lời hứa với người mình yêu.

Nhưng người ấy đã không chờ nàng. Khi cả hai còn rất trẻ, cô ấy đã khóc và nói với nàng: "Tề Tranh, thanh xuân của phụ nữ ngắn lắm. Tớ không thể làm ba mẹ thất vọng, cũng không thể cứ chờ mãi một cách vô định như thế này."

Tề Tranh mệt mỏi đến kiệt sức vì những đêm dài tăng ca, mắt nhòe lệ, nhưng vẫn nghẹn ngào van xin: "Cậu không thể cho tớ thêm chút thời gian sao? Tớ đã rất cố gắng để tiến về phía trước, nhưng vạch đích còn xa quá. Tớ cần thời gian..."

Người ấy ôm nàng, khẽ hôn lên má lần cuối, rồi thì thầm: "A Tranh, cậu tốt lắm. Sau này tớ sẽ không bao giờ tìm được ai đối tốt với mình như cậu. Nhưng cuộc sống này không thể chỉ có tình yêu, còn rất nhiều thực tế mà chúng ta không thể phớt lờ. Cậu quá lý tưởng, lại quá cố chấp."

Tề Tranh từng mơ về một đám cưới danh chính ngôn thuận, cùng người ấy nắm tay bước vào lễ đường, dù cả hai đều là phụ nữ. Nhưng người ấy khuyên nàng nhượng bộ, chấp nhận một cuộc hôn nhân hình thức để che mắt thiên hạ. Trước mặt mọi người là diễn, nhưng phía sau sẽ vẫn mãi thuộc về nhau.

Tề Tranh ghét cay ghét đắng sự thỏa hiệp đó, nàng từ chối ngay lập tức: "Một lời nói dối đầu tiên sẽ kéo theo vô số lời nói dối khác để duy trì. Đến khi nào thì mới dừng lại? Tiếp tục thỏa hiệp, hay chấp nhận lật đổ tất cả những gì từng xây dựng?"

Lời nói dối đầu tiên đã không chịu nổi, làm sao còn đủ dũng khí để phá bỏ tất cả? Tề Tranh hiểu rằng, từ khoảnh khắc người ấy bắt đầu dao động, giữa họ đã xuất hiện một khoảng trống không thể lấp đầy.

Nàng trốn vào công việc để quên đi nỗi đau, từ chối giao tiếp với người ấy. Ngược lại, chính người ấy còn cố gắng hàn gắn, nhưng Tề Tranh lạnh lùng cự tuyệt:

"Nếu trong mắt cậu, tình yêu của chúng ta chỉ có thể sống trong bóng tối thì còn kiên trì làm gì nữa?"

Không có ánh sáng, chẳng cần bàn đến tương lai.

Người ấy thất vọng, đau lòng, rồi cuối cùng cũng rời đi. Không lâu sau, Tề Tranh nhận được thiệp cưới. Người ấy từng nói đã cân nhắc lựa chọn hôn nhân hình thức với người đó từ trước. Có lẽ đám cưới ấy chỉ là cách để chứng minh với Tề Tranh rằng, lựa chọn kia cũng không tệ.

Tề Tranh vùi đầu vào công việc, thành tích vượt trội, trở thành nhân tài không thể thiếu trong mắt cấp trên. Nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết, mình không bao giờ còn là người không thể thay thế trong cuộc đời của người kia.

Ngày tình cờ thấy người ấy với chiếc bụng hơi nhô lên, đứng trong cửa hàng đồ trẻ em, Tề Tranh phát hiện ra một điều: 

Mình không thể khóc được. 

Nàng chỉ lặng lẽ đứng từ xa nhìn hồi lâu, rồi bước nhanh ra khỏi trung tâm thương mại.

Trong lòng nàng như vừa tháo bỏ một gánh nặng lớn.

Những ngày tự dằn vặt cuối cùng cũng kết thúc, vì nàng đã nghĩ thông suốt. Người quay lưng với quá khứ không phải là nàng, mà chính là đối phương.

Nàng đã giam mình trong một tình yêu không đáng để níu giữ, mới thật sự là kẻ ngốc.

Tề Tranh không biết tương lai sẽ gặp ai, nhưng nàng chắc chắn rằng sẽ không bao giờ để bản thân tổn thương như thế thêm lần nào nữa.

Thẩm Chi Băng vẫn không lên tiếng, dù thấy rõ Tề Tranh đang thất thần. Sự thay đổi của nàng không hề ngẫu nhiên, nhưng Thẩm Chi Băng không cần nhờ Ngải Lực điều tra. Cô trân trọng một Tề Tranh của hiện tại, một viên ngọc thô đầy tiềm năng mà cô không muốn bỏ lỡ.

Nhân tài thời nay rất hiếm, nhất là với Thẩm Chi Băng bây giờ, cô cần gấp rút bồi dưỡng những người thân tín cho mình.

Vân Phỉ đã hiểu ý định của Thẩm Chi Băng, nhưng vẫn băn khoăn: "Có khi nào áp lực đối với Tề Tranh sẽ quá lớn không?"

"Có áp lực mới có tiến bộ. Cô ấy không phải kiểu người không chịu được áp lực. Tôi muốn biết giới hạn của cô ấy nằm ở đâu."

Vân Phỉ cũng rất hài lòng với biểu hiện của Tề Tranh, nhưng cô biết Thẩm tổng từ trước đến nay luôn có tiêu chuẩn rất cao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!