Chương 41: "Tề Tranh, những hành động này là cô học từ cô ta sao?"

Editor: Callmenhinhoi

--------------

Đính hôn rốt cuộc cũng khác với kết hôn, yêu cầu về mức độ tương tác giữa hai nhân vật chính cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau khi Liên Ngạo và Lâm Mộc Vân lần lượt bày tỏ những kỳ vọng và sự trân trọng dành cho tình cảm này, nghi thức nhanh chóng bước sang phần tiếp theo.

Tề Tranh nhìn đôi nam nữ trên sân khấu, bàn tay đan chặt, cùng nâng ly champagne với dáng vẻ vô cùng xứng đôi. Nàng đánh giá buổi lễ đã đi được quá nửa, nhưng cảm xúc của Thẩm Chi Băng vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện.

"Thẩm tổng, cô có thể nới tay một chút không?" Tề Tranh khẽ nhếch miệng, giọng nói nhẹ như gió thoảng.

Thẩm Chi Băng làm như không nghe thấy. Bề ngoài cô vẫn điềm nhiên như nước, nhưng nội tâm lại mịt mờ, hỗn loạn đến mức không còn nhận biết được những gì đang diễn ra xung quanh.

Tề Tranh từng trải qua cảm giác tương tự, nên nàng có thể hiểu cô. Nhưng nếu Thẩm Chi Băng cứ siết chặt thế này, ngày mai tay nàng chỉ e không thể làm việc.

Nàng khẽ đưa tay còn lại bao trọn lấy bàn tay của cô: "Thả lỏng chút đi, đâu có gì nghiêm trọng."

Mãi đến khi Liên Ngạo và Lâm Mộc Vân xuống sân khấu để thay trang phục, Thẩm Chi Băng mới từ từ giãn cơ thể. Nhận ra tay mình bị Tề Tranh nắm lấy, cô liền cau mày khó chịu.

"Cô ôm tay tôi làm gì?"

"Là cô giữ tay tôi không buông, tôi chỉ muốn tự cứu mình thôi."

Thẩm Chi Băng lập tức thả lỏng. Cuối cùng, Tề Tranh cũng lấy lại được tự do.

Những người cùng bàn nhân cơ hội xích lại gần cô, sẵn tiện bàn chuyện làm ăn.

"Thẩm tổng, gần đây Thẩm thị và Thế Quần cạnh tranh gay gắt trong dự án Vĩnh Phong. Chúng tôi còn tưởng hôm nay cô sẽ không đến dự."

"Chuyện kinh doanh là chuyện kinh doanh, không ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nhà. Hơn nữa, ông nội tôi dặn riêng rằng khi nhà họ Liên và nhà họ Lâm mời, tuyệt đối không thể vắng mặt, càng không thể thất lễ."

"Đúng là phong thái đỉnh đạt. Nghe nói Thẩm thị có hứng thú khai phá lĩnh vực mới, đặc biệt là đầu tư vào tiền mã hóa, có đúng không?"

"Chỉ là tin đồn thôi. Thẩm thị chú trọng đầu tư vào sản xuất thực nghiệp nhiều hơn."

Thẩm Chi Băng không có ý định bàn chuyện kinh doanh trong tối nay. Những lần tham dự tiệc tùng thế này, những kẻ vây quanh cô luôn bàn về công việc nhưng ánh mắt lại không rời khỏi gương mặt cô. Dù cảm thấy phiền, cô vẫn buộc phải giữ bình tĩnh, bởi không ai trong bàn này là người cô có thể đắc tội.

Từ lúc bước vào, Tề Tranh đã thu hút những ánh mắt soi mói, nhưng Thẩm Chi Băng không chủ động giới thiệu nàng. Đến giờ, không khí trở nên cởi mở hơn, và sự tương tác giữa hai người càng khiến những kẻ tò mò không thể ngồi yên.

"Thẩm tổng, vị khách quý hôm nay cô mang theo là ai thế? Hình như trước đây chưa từng gặp qua. Có phải tiểu thư nhà nào vừa du học về?"

Phần lớn những người này không nhận ra nàng chính là nhân viên phục vụ trong buổi tiệc sinh nhật của Nhạc tổng. Dù có vài người cảm thấy quen quen, họ cũng không dám chắc.

"Cô ấy là Tề Tranh, làm việc trong phòng thư ký của tôi."

Thì ra là người của Thẩm thị.

Có người tiếc nuối cảm thán: "Tuổi trẻ vậy mà đã vào được phòng thư ký của Thẩm tổng, quả là nhân tài. Thẩm thị luôn nhanh tay, người giỏi vừa ló mặt đã bị các cô tuyển ngay rồi."

Mỗi năm Thẩm thị đều nhận được vô số hồ sơ từ các trường danh tiếng. Không ít nhân viên trẻ tài năng cũng mong có cơ hội rèn luyện rồi tìm nơi khác tốt hơn, điều này khiến các công ty đối thủ không khỏi dè chừng.

"Nhân tài thì ở đâu cũng có, Thẩm thị không tranh giành với ai cả. Chúng tôi luôn tôn trọng sự lựa chọn hai chiều."

Thẩm Chi Băng không phải kiểu người quá khiêm nhường trên thương trường. Năng lực và vị thế của cô đều được công nhận. Không kiêu ngạo, nhưng cũng chẳng nhu nhược. Nếu không thì cô đã sớm bị các đối thủ "nuốt chửng" không chừa một mẩu xương rồi.

Hiểu rằng Thẩm Chi Băng đang ngầm bảo vệ Tề Tranh, những người kia không hỏi thêm. Biết tên nàng và vị trí công việc là đủ. Những điều còn lại, họ có thể tự tìm hiểu.

Sau khi nghi thức kết thúc, bầu không khí trở nên thoải mái hơn. Liên Ngạo và Lâm Mộc Vân đi đến từng bàn để mời rượu. Thẩm Chi Băng đã uống vài ly, hai gò má thoáng hồng.

"Thẩm tổng, để tôi đi lấy nước cho cô nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!