Editor: Callmenhinhoi
----------
Lâm Mộc Vân từ nhỏ đã là đại diện cho sự nổi loạn trong giới hào môn. Nàng ta thích những thứ khoa trương, không ngại bày tỏ bản thân và thường không giấu giếm trong chuyện tình cảm. Khi ở bên Tề Tranh, dù không chính thức giới thiệu với bạn bè, nàng vẫn thỉnh thoảng dẫn Tề Tranh đến các buổi tụ họp riêng tư mà không mấy kiêng kị.
Với mối quan hệ không rõ ràng này, Lâm Mộc Vân không định đầu tư quá nhiều công sức. Ban đầu nàng ấy chọn Tề Tranh chỉ vì nét dịu dàng và đôi khi ngây ngô của cô gái ấy đã khơi gợi chút hứng thú. Gặp đúng lúc gia đình Tề Tranh đang gặp khó khăn, Lâm Mộc Vân đã giúp đỡ bằng một khoản tiền lớn, coi như mở cánh cửa dẫn vào trái tim Tề Tranh.
Dù thời gian bên nhau dần khiến nàng nảy sinh tình cảm với cô gái nay, nên nếu nói rằng nàng không cảm nhận được gì thì là nói dối, nhưng Lâm Mộc Vân cũng nhận ra Tề Tranh ngày càng phụ thuộc vào mình. Ngay cả kế hoạch tương lai của Tề Tranh cũng đặt nàng ấy vào vị trí trung tâm làm Lâm Mộc Vân cảm thấy bối rối.
Ban đầu nàng vốn chỉ định "chơi đùa" một thời gian, nhưng ánh mắt hồn nhiên xen lẫn chút ngượng ngùng và mong đợi của Tề Tranh khiến nàng không nỡ buông lời từ chối. Nhân cơ hội ra nước ngoài, nàng quyết định cắt đứt liên lạc, hy vọng thời gian và khoảng cách sẽ làm nhạt dần mối quan hệ. Nhưng Tề Tranh vẫn kiên trì nhắn tin, gửi email chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống và hỏi thăm sức khỏe của nàng.
Đến hai tháng trước, những tin nhắn ấy dần thưa thớt. Nội dung cũng không còn ngọt ngào hay nhớ nhung mà chỉ đơn giản hỏi cô khi nào sẽ về nước. Sau đó, Tề Tranh ngừng hẳn việc nhắn tin. Lâm Mộc Vân nghĩ rằng cách của mình cuối cùng cũng có hiệu quả.
Cuộc điện thoại vẫn kéo dài nhưng Liên Ngạo mãi không nói gì thêm nên Lâm Mộc Vân lên tiếng: "Anh quen biết Tề Tranh à?"
"Công việc."
Nàng nghĩ rằng Liên Ngạo có lẽ đã nghe được gì đó về chuyện nàng và Tề Tranh trong quá khứ, đặc biệt khi cả hai từng là đối tượng được sắp xếp để liên hôn. Dù Liên Ngạo có tình cảm với nàng hay không thì cũng chẳng ai lại muốn vợ tương lai của mình có những tin đồn như vậy.
"Công việc? Ý anh là Tề Tranh vào làm việc cho công ty anh sao?" Lâm Mộc Vân hỏi lại.
Khi trước, Tề Tranh từng muốn vào làm ở công ty nhà họ Lâm, và Lâm Mộc Vân thực sự đã giúp nàng có được cơ hội đó. Nhưng khi thấy Tề Tranh nghiêm túc lên kế hoạch công việc dài hạn, từ một năm đến năm năm thì nàng lại hoảng sợ.
Nàng nghĩ nếu để Tề Tranh vào công ty, thì có lẽ mình sẽ không bao giờ thoát khỏi mối quan hệ này.
Không ngờ, Tề Tranh lại vào làm tại Thế Quần. Trước đây, nàng chưa từng nghe Tề Tranh nhắc đến ý định làm việc ở đó. Lẽ nào nàng ấy đã nghe được chuyện liên hôn rồi sao?
"Cô ấy làm ở Thẩm Thị." Liên Ngạo nói tiếp, "Lần trước vừa khiến Thế Quần mất một hợp đồng lớn."
Thông tin này khiến Lâm Mộc Vân kinh ngạc. "Cô ấy làm ở Thẩm Thị, mà còn phá hỏng chuyện làm ăn của anh sao?"
"Em nghĩ tôi nhầm à? Ngô Thấm đã kể rằng em từng dẫn cô ấy đi gặp bạn bè. Bọn họ đều nhớ rõ, lần gần đây nhất là ở buổi tiệc của tổng giám đốc Vĩnh Phong."
Lâm Mộc Vân sửng sốt. "Anh nói gì cơ?"
Nghe Liên Ngạo kể lại mọi chuyện, Lâm Mộc Vân vẫn khó mà tin nổi. Tề Tranh làm thế nào để có thể tiếp cận Thẩm Chi Băng, rồi còn gây ảnh hưởng đến giao dịch lớn như vậy?
Nàng cảm thấy có lẽ mình cần phải mau chóng về nước để làm rõ mọi chuyện.....
Lễ tốt nghiệp được sắp xếp vào giờ làm việc, nên Tề Tranh đã xin nghỉ trước. Hiện tại, mọi người trong công ty đều rất khách khí với nàng. Một số còn ngầm hỏi trưởng phòng Đổng Tiếu xem có nên góp tiền mua quà tốt nghiệp cho nàng ấy hay không.
Vân Phỉ cầm bảng lịch trình sắp tới đến báo cáo cho Thẩm Chi Băng. Một dự án tại chi nhánh khác gặp vấn đề trong khâu nghiệm thu, khiến tình hình trở nên căng thẳng.
"Thẩm tổng, tôi đã điều chỉnh lại các cuộc họp sắp tới của cô rồi. Sắp tới sẽ có khoảng hai ngày rảnh để đi Miên Thành."
"Cô cứ sắp xếp. Những cuộc họp nào có thể tiến hành trực tuyến thì chuyển hết lên tuyến trên, đừng để dồn lại khi tôi trở về."
"Vâng, tôi hiểu rồi." Vân Phỉ chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nhớ đến chuyện Tề Tranh. "À, vài ngày nữa là lễ tốt nghiệp của Tề Tranh. Có cần chuẩn bị quà cho cô ấy không?"
Thẩm Chi Băng biết chuyện này, trước đó vốn muốn hỏi Tề Tranh cụ thể là khi nào, nhưng không tìm được cơ hội, sau đó lại bận rộn mà quên mất. Hiện tại cũng không cần hỏi thêm, đúng lúc cả hai cùng nhau bàn bạc.
"Cô quyết định đi." Thẩm Chi Băng lạnh nhạt, không muốn tốn nhiều tâm tư vì chuyện này. Ban đầu, cô đã dự định sau lễ tốt nghiệp sẽ dẫn Tề Tranh đi ăn một bữa thịt lớn.
Vân Phỉ không rõ ý Thẩm Chi Băng, chỉ đánh liều hỏi: "Cô thấy nên chọn phương án quý trọng hay quan trọng hơn?"
"Cứ theo quy trình bình thường, đại diện công ty tặng quà. Đừng quá đặc biệt, tránh khiến người khác bất mãn. Chuyện này cần cẩn thận một chút."
Vân Phỉ gật đầu, hiểu rõ rằng lần này Thẩm Chi Băng không ý định tặng quà riêng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!