Chương 1: Nhà tù lấp lánh vàng kim

Editor: Callmenhinhoi

————

Thêm một năm mùa mưa dai dẳng trôi qua, Hải Thành đã tiễn mùa xuân. Nắng hè chói chang báo hiệu mùa hè sắp đến, và lễ tốt nghiệp của Đại học Hải Thành cũng gần kề.

Những học sinh vừa thi đại học xong thì đang nôn nóng chờ đợi thư báo trúng tuyển, còn các "lão làng" đã sống bốn năm ở Hải Thành thì đang bận rộn dọn hành lý, chuẩn bị chia tay nhau và đi trên con đường riêng.

Trong ký túc xá nữ khoa Tài chính, phòng 4023, bốn cô bạn cùng phòng cũng đang trải qua những ngày cuối bên nhau. Nhưng đã lâu rồi cả bốn không gặp mặt đầy đủ, bây giờ chỉ có Tề Tranh là người duy nhất còn ở lại thường xuyên. Ba người còn lại đều đã có chỗ ở khác gần công ty thực tập hoặc chuyển ra sống cùng bạn trai.

Hôm nay, Tưởng Du Du có ghé qua trường để ký thỏa thuận ba bên cho kỳ thực tập, vừa bước vào phòng đã thấy Tề Tranh đang nằm trên giường, nhắm mắt và đeo tai nghe, dường như đang nghe nhạc.

Tưởng Du Du đặt hộp cơm trên bàn học của Tề Tranh, cố tình đặt vào góc để tránh động vào máy tính của cô bạn. Cô ấy rất không rõ vì lý do gì mà gần đây Tề Tranh đột nhiên trở nên rất ngăn nắp, bàn học gọn gàng đến mức có thể phản chiếu cả ánh sáng.

"Tề Tranh, sao ngủ đến trưa mà còn chưa dậy vậy?"

Tề Tranh biết có người vào phòng, nhưng vẫn không đáp lời, nàng chỉ đơn giản là không muốn quan tâm đến ai.

Đã một tháng kể từ khi Tề Tranh xuyên vào cuốn tiểu thuyết não tàn đầy tình tiết cẩu huyết ngược luyến. Không may là nàng lại trở thành nhân vật pháo hôi đáng thương nhất trong truyện.

Suốt mấy tháng qua, tâm trạng của Tề Tranh thật sự rất tệ. Nếu xuyên sớm vài ngày, có lẽ nàng đã không phải đối diện với tình cảnh như đứng trên hố lửa thế này...

Chỉ vì tính cách ngây ngô và dễ bị ảnh hưởng, nguyên chủ mới nghĩ ra chuyện đóng giả người yêu của Lâm Mộc Vân để chọc tức người yêu đang "mất tích không lý do" của nàng ấy.

Mà cũng không tính là người yêu được, đúng hơn phải gọi là kim chủ.

Nguyên chủ Tề Tranh mệnh khổ, ba hay đánh bài, cá cược, còn mẹ thì lúc nàng ấy còn học tiểu học vì chịu không nổi mà cũng rời nhà trốn đi, từ đó "Tề Tranh" liền chuyển qua ở nhà của bà ngoại và cô út để qua những ngày tháng khó khăn này.

Chật vật cố gắng thi đậu Hải Đại, xin được một suất cho vay hỗ trợ học tập cho sinh viên, dựa vào công việc giảng dạy và làm thêm cuối tuần, "Tề Tranh" miễn cưỡng sống qua ngày. Nhưng ba của nguyên chủ lại nợ một khoản lớn bên ngoài, còn kéo thêm một mớ rắc rối cho con gái ruột của ông. Thấy ba sắp bị chặt tay, "Tề Tranh" đồng ý yêu cầu của Lâm Mộc Vân, trở thành bạn gái của nàng ta.

Cô tiểu thư Lâm Mộc Vân là người giàu có, hơn "Tề Tranh" khoảng năm tuổi. Khi nàng ta đang học năm ba, Lâm Mộc Vân phải ra nước ngoài lo công việc cho công ty nên thời gian hai người bên nhau không dài.

Dù đã nhận được sự giúp đỡ về tài chính từ Lâm Mộc Vân, "Tề Tranh" vẫn cảm thấy như mình đã bán thân cho người ta. Nào ngờ đến năm cuối, Lâm Mộc Vân lại bỗng dưng biến mất.

Nàng hoàn toàn không thể liên lạc với Lâm Mộc Vân, từ WeChat, email đến điện thoại đều không hồi đáp. Cảm giác lạc lõng kéo tới làm "Tề Tranh" nhận ra mình đã động lòng từ khi nào và thật sự trao tình cảm cho con người kia mất rồi.

Trong khi bạn bè đều lo tìm thực tập và ký hợp đồng, chỉ có "Tề Tranh" là vẫn đắm chìm trong mớ bòng bong không lối thoát này. Mỗi ngày của nàng ấy chỉ là ăn, ngủ và tìm cách liên lạc với Lâm Mộc Vân, nhưng mọi nỗ lực đều không thành công.

Cho đến khi một người chưa từng gặp trước đây đến tìm nàng, "Tề Tranh" mới hiểu rằng sự biến mất của Lâm Mộc Vân có lẽ là có ý đồ...

Là để tránh mình.

Với mong muốn tìm được lời giải thích từ Lâm Mộc Vân, "Tề Tranh" lại đồng ý bước vào một "thỏa thuận tình yêu" mới. Lần này kim chủ của nàng đã không còn là Lâm Mộc Vân mà chuyển thành Thẩm Chi Băng.

So với cô tiểu thư giàu có như Lâm Mộc Vân, Thẩm Chi Băng mạnh mẽ và chuyên nghiệp hơn nhiều. Cô thậm chí đã tìm luật sư soạn hợp đồng, giấy trắng mực đen yêu cầu "Tề Tranh" ký và đóng dấu.

Khi Tề Tranh xuyên vào đã là sau khi ký hợp đồng này được một tuần, lúc biết được chuyện này thì nàng đã tức giận đến mức chỉ muốn cắn nát răng. Nhưng với thân phận hiện tại của nàng, thì không thể nào đơn phương phá vỡ hợp đồng được.

Giờ nàng chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến Lâm Mộc Vân nữa, vì theo như nguyên tác thì con người này sẽ không xuất hiện trong một thời gian dài. Nên điều khiến nàng còn bận tâm hơn là Thẩm Chi Băng, cái vị kim chủ mới này là một người phụ nữ không dễ dây vào.

Trẻ trung, xinh đẹp, giàu có, gia thế khiến ai cũng phải dè chừng, Thẩm Chi Băng quả thật là hình mẫu lý tưởng mà nhiều người theo đuổi. Nhưng đường đường là một nữ chính trong tiểu thuyết cẩu huyết, Thẩm Chi Băng chắc chắn sẽ không "bình thường" được rồi.

Trong tình yêu, cô cố chấp đến mức điên cuồng và không dễ dàng buông tay. Theo nguyên tác, nguyên chủ Tề Tranh bị tra tấn tinh thần đến khốn khổ và kết cục của nàng ấy vô cùng bi thảm, nhưng Tề Tranh hiện tại thì không muốn lặp lại số phận của nguyên chủ.

Tưởng Du Du đi một vòng quanh phòng, thu dọn chút đồ đạc còn lại trên giường rồi bỏ vào balo. Nhìn Tề Tranh nằm trên giường, cô nàng hơi lưu luyến khi kéo cửa phòng.

"Tớ mua cho cậu hộp mì xào vỉa hè, thêm rau xanh đấy, dậy ăn nhanh đi nha." Tưởng Du Du nói với chút luyến tiếc.

Sống chung bốn năm, từng vui vẻ cũng từng cãi vã, cuối cùng vẫn là để lại những kỷ niệm không thể quên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!