Phượng Khê tặc lưỡi: "Thực ra ta cũng chẳng muốn nói đâu, vì nói ra chắc gì ngươi đã tin. Nhưng nếu ngươi đã muốn biết thì ta nói vậy! Đa phần các ngươi là nhận lệnh mà tới đúng không?"
Lúc nói lời này, mắt nàng vẫn dán c.h.ặ. t vào Hắc Quỳ Một Sừng.
Thấy ánh mắt Hắc Quỳ Một Sừng khẽ lóe lên, nàng biết mình đã đoán trúng, bèn tiếp tục:
"Tuy ta chẳng biết kẻ nào hạ lệnh cho các ngươi, nhưng rõ ràng là hắn muốn các ngươi có đi mà không có về! Ngươi không tin ư? Đúng là ước lũ này có thể bào mòn linh lực, nhưng bọn ta ai cũng có bảo vật giữ mạng, trong lúc nhất thời, các ngươi không thể thắng được ngay đâu."
"Ngươi đã bao giờ nghĩ tới trường hợp đang đ.á.n. h thì nước lũ đột ngột rút đi chưa? Thân là thủy thú, chắc chắn các ngươi chỉ còn đường c.h.ế. t thôi!"
Hắc Quỳ Một Sừng gầm gừ mấy tiếng.
Phượng Khê nhếch môi:
"Ngươi muốn nói các ngươi chưa về thì nước lũ sẽ không rút đúng không? Đừng có ngây thơ thế chứ!"
"Vùng biên giới này có di tích chiến trường thượng cổ, ngươi biết chuyện này mà đúng không? Nước lũ bào mòn được linh lực thì dĩ nhiên cũng phá được kết giới của di tích, một khi kết giới bị hỏng thì đó là chuyện tày đình! Thế nên, nước lũ không thể tồn tại quá lâu đâu, sẽ rút nhanh thôi. Nếu các ngươi không mau rời đi thì chỉ có nước bỏ mạng!"
Lần này Hắc Quỳ Một Sừng không gào thét nữa, rõ ràng là đã bị lời của Phượng Khê làm cho lung lay.
Phượng Khê bồi thêm:
"Xét trên phương diện nào đó, đôi bên chúng ta đều là nạn nhân, tội gì phải cốt nhục tương tàn chứ?!"
Hắc Quỳ Một Sừng: "..."
Dẫu nó ít học nhưng nó biết cái từ "cốt nhục tương tàn" không dùng trong trường hợp này đâu nhé!
"Trong đám Hắc Quỳ Một Sừng này, chắc chắn ngươi là đứa thông minh nhất, nếu không cũng chẳng biết mò tới đây phục kích thám thính tình hình. Vì vậy ta mới chọn nói chuyện với ngươi. Chứ thay bằng mấy con khác, cái đầu óc ngu si của chúng làm sao hiểu nổi lời ta nói..."
Hắc Quỳ Một Sừng nghe vậy không khỏi có phần đắc ý.
Coi như nàng có mắt nhìn!
Đương nhiên là nó thông minh nhất rồi!
Đám đần độn kia sao so được với nó!
Phượng Khê lại lải nhải tiếp:
"Nếu hai bên đã có cùng cảnh ngộ, thì chẳng việc gì phải liều mạng nữa. Chi bằng thế này, các ngươi đưa bọn ta lên đất liền, đổi lại bọn ta sẽ tặng các ngươi thịt yêu thú và đan d.ư.ợ.c."
"Ngoài ra, ta còn cho các ngươi một lời hứa, nếu nước lũ rút giữa chừng, ta có thể tạm thời thu các ngươi vào túi linh thú. Đợi việc xong xuôi, ta sẽ đưa các ngươi tới biển Vô Tận. Nước biển ở đó cũng bào mòn linh lực, các ngươi chắc sẽ thích nghi nhanh thôi."
"Ngươi thấy đề nghị này thế nào?"
Ánh mắt Hắc Quỳ Một Sừng không ngừng d.a. o động, rõ ràng đang cân nhắc lợi hại.
Phượng Khê thúc giục:
"Hai bên đang đ.á.n. h nhau, thương vong có thể xảy ra bất cứ lúc nào, ngươi mau quyết định đi. Chần chừ thêm nữa, ngươi chính là tội nhân của tộc mình đấy..."
Hắc Quỳ Một Sừng bị nàng hối thúc đến tâm phiền ý loạn, nhìn sang bên kia đ.á.n. h mãi chẳng phân thắng bại, nó nghiến răng gật đầu với Phượng Khê.
Phượng Khê khen ngợi: "Ta biết ngay ngươi không chỉ thông minh mà còn rất quyết đoán mà, chính ngươi đã tự tay cứu lấy cả tộc mình! Ngươi đúng là công thần lớn nhất của tộc!"
Nếu Hắc Quỳ Một Sừng mà có cánh, sau khi nghe thấy lời tâng bốc của nàng, chắc chắn sẽ đắc ý tới độ bay lên trời xanh!
Phượng Khê lại nói: "Đã vậy, chúng ta cùng lên tiếng bảo bọn họ dừng tay. Có điều vóc dáng ta nhỏ bé thế này, chỉ sợ không ai nhìn thấy, hay là ta đứng lên đầu ngươi nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!