Chương 7: Niềm tin

Nhan Hoài Hi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Những vết thương nhiều ngày qua chưa kịp lành, kiếm ý không ngừng ăn mòn thân thể, linh lực cạn kiệt... từng điều một đặt lên bất kỳ một người tu sĩ bình thường đều có thể trí mạng, thế mà nàng vẫn sống sót.

Những ngày này, tinh thần nàng luôn căng thẳng cực độ, không hề có lấy một giấc nghỉ ngơi yên ổn, bởi nàng không tin tưởng Dư Doanh Hạ, cũng như Dư Doanh Hạ không tin tưởng nàng.

Vốn dĩ, dù có bị thương chí mạng, chỉ cần linh lực còn sót lại, tất cả vẫn nằm trong sự khống chế của nàng.

Thế nhưng nửa đường lại xuất hiện một Dư Doanh Hạ, dễ dàng như trở bàn tay đẩy nàng vào tử cục.

Nàng vốn không nên cứu nàng ta. Thôi thì, cho dù bản thân có chết đi, trên đường Hoàng Tuyền vẫn có con bạch nhãn lang ấy bầu bạn, xem như nàng chẳng lỗ.

*Bạch nhãn lang = kẻ phản bội.

Nhan Hoài Hi chưa từng thấy mệt mỏi đến vậy, đến mức khi hôn mê, ý thức nàng rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối.

Nàng cảm thấy mình thực sự sắp chết rồi. Nàng dường như nghe thấy thanh âm từ Vạn Linh Sơn, đó là quê hương của nàng, đáng tiếc đã bị kẻ thù dùng một mồi lửa thiêu rụi, còn thân nhân cũng lần lượt rời xa.

Nàng nghe thấy cha mẹ gọi nhũ danh của mình, nghe thấy muội muội gọi nàng là "tỷ tỷ". Trong ý thức nàng thoáng qua từng cảnh tượng như đèn kéo quân, tất cả đều như đang báo hiệu sinh mệnh nàng đã đi đến đoạn cuối.

Nàng chợt nhớ lại thời thơ ấu ở nhà, hơi thở cố gắng níu giữ trong lồng ngực chợt tan biến một nửa. Thế nhưng, ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, Nhan Hoài Hi bất chợt nghe thấy một âm thanh ồn ào từ nơi xa xăm vọng lại.

Cơ thể lạnh lẽo cận kề cái chết như được thứ gì đó ấm áp ôm lấy, khiến linh hồn đang dần trượt xuống hư vô của Nhan Hoài Hi bỗng hấp thu được chút ít sức lực.

Ý thức sắp tan biến dần dần quay về. Nhan Hoài Hi từ từ nghe rõ giọng nói mang theo tiếng nức nở ấy, là Dư Doanh Hạ.

Đầu ngón tay ấm áp của nàng ta lướt qua khóe mắt nàng, chẳng rõ là lau đi máu hay thứ gì khác.

Nàng ấy cầu xin nàng hãy cố gắng cầm cự thêm một chút, đừng chết như vậy.

Nhan Hoài Hi có chút không hiểu. Trong thanh âm nghẹn ngào của Dư Doanh Hạ, quả thực nghe ra được sự lo lắng cho mình. Nàng là hồn tu, cảm xúc từ linh hồn người khác nàng vẫn có thể phân biệt được. Chẳng phải nàng ấy cho rằng mình muốn giết nàng ấy sao? Sao lại không mong nàng chết đi sớm một chút?

"Nhan Hoài Hi, đại thù của ngươi còn chưa báo, kẻ thù vẫn đang tiêu dao khoái hoạt trên tiên sơn, ngươi cam lòng chết ngay bây giờ sao!"

Thật sự quá sức làm càn! Quả nhiên trước kia đều là giả vờ. Những lúc Dư Doanh Hạ gọi một tiếng "chủ thượng", cái dáng vẻ cung kính quá mức ấy luôn khiến nàng cảm thấy trong bụng nàng ta toàn là tâm cơ. Giờ thì sao, còn dám gọi thẳng cả tên nàng.

Nhưng mà... thù...

Chữ ấy khiến ý thức của Nhan Hoài Hi bỗng tỉnh táo thêm đôi phần. Đúng vậy, lão bất tử kia vẫn còn sống, kẻ ngu ngốc kia vẫn còn bị che mắt. Nàng tuyệt đối không thể chết!

Một lúc lâu sau, Nhan Hoài Hi dần khống chế được cơ thể mỏi mệt. Những ngón tay lạnh lẽo khẽ động, liền bị một bàn tay ấm áp khác nắm chặt lấy.

Nhiệt độ ấm áp, trong lành vô hại, tràn đầy sức sống ấy khiến nàng lưu luyến. Nhưng bên tai vẫn là giọng nghẹn ngào lẩm nhẩm không ngừng, khiến nàng thấy có chút phiền, nhưng lại không chán ghét. Có lẽ là vì từ trong linh hồn của Dư Doanh Hạ, nàng không hề cảm nhận chút ác ý nào, thậm chí còn vương theo hương hoa đào thoang thoảng.

Sau khi nghỉ một chút, Nhan Hoài Hi cố gắng điều động linh lực để chữa trị thân thể. Nhưng vừa khẽ vận dụng, vết thương nơi ngực liền truyền đến cơn đau nhói.

Xem ra nhất thời vẫn không thể sử dụng linh lực.

Bởi vì gắng gượng điều động linh lực mà bị phản phệ, Nhan Hoài Hi chỉ có thể chờ cơ thể tự mình hồi phục. Hơn nữa, vì phản phệ vừa rồi, nàng lại lần nữa mất kiểm soát với thân thể của mình.

Ngay lúc ấy, nàng cảm thấy có thứ gì đó chạm lên môi mình, dường như là một vật tròn tròn.

"Không há miệng thì làm sao cho uống thuốc được chứ..."

Nhan Hoài Hi nghĩ chắc chỉ cần qua thêm vài canh giờ nữa là mình có thể tự khống chế cơ thể tỉnh lại, đến lúc đó uống thuốc cũng không muộn. Nhưng nàng hoàn toàn không ngờ đôi môi mình lại chạm phải một thứ mềm mại đến vậy, sau đó môi răng bị dịu dàng cạy mở, một viên đan dược được đưa vào trong miệng.

Viên thuốc vừa vào liền tan, hóa thành thuần túy linh lực và dược lực, bắt đầu khôi phục thân thể nàng.

Linh hồn Nhan Hoài Hi chấn động dữ dội, vừa rồi... là cái gì vậy!?

Chưa kịp phân biệt rõ, ý thức đang dao động kịch liệt của nàng đã bị dược lực an thần, cưỡng ép rơi vào giấc ngủ say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!