"Tiểu Mộc Đầu?"
Thanh âm Dư Doanh Hạ không kìm được mang theo run rẩy, nàng vốn không có thần thức hay cảm giác của tu sĩ nên chẳng biết bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn cùng tiếng ngựa hí thê lương, sau đó ngoài kia liền chìm vào tĩnh lặng.
Nhưng nàng biết bên ngoài có thứ gì đó! Sát khí ấy... nàng từng cảm nhận trên người Nhan Hoài Hi, nhưng lần này ngoài sát ý còn kèm theo cảm giác buồn nôn, choáng váng đến mức khiến toàn thân nàng run lên.
Nàng do dự, không biết có nên chạy ra khỏi xe ngựa hay không. Tiểu Mộc Đầu không phải người thường, nàng sợ mình hành động l* m*ng sẽ khiến nó liên lụy.
Chỉ là, không gian tĩnh lặng ngoài kia dường như kéo dài vô tận. Sau một hồi lâu nhẫn nhịn nhưng vẫn không chịu nổi bóng tối cùng bất an, nàng cắn răng, vươn tay định vén rèm. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng quát gắt gỏng của Tiểu Mộc Đầu vang lên, khiến nàng vội vàng rụt tay lại.
"Dư cô nương, đừng ra ngoài!"
Lời nó còn chưa dứt, cả cỗ xe ngựa liền bị hất tung. Nàng trong xe cũng ngã nhào, khủy tay đau rát nhưng nàng chẳng kịp để ý tới vết thương. Bởi ngay lúc xe ngựa bị lật tung, nàng nghe thấy tiếng r*n r* nhịn đau của Tiểu Mộc Đầu.
Hiện tại xe đã đổ nghiêng xuống đất, nàng cố nhịn đau xốc rèm nhìn ra ngoài, Tiểu Mộc Đầu ngã cách đó không xa, cánh tay hình như đã gãy, trông rất không ổn.
"Hức..."
Một tiếng thở phì phò bất ngờ vang lên sát bên tai nàng. Hơi thở kia giống hệt dã thú khổng lồ, cổ họng còn gầm gừ đe dọa. Máu tanh cùng mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, nồng nặc đến mức buồn nôn.
May mà thân thể này vẫn giữ chút bản năng, nàng chẳng thèm nghĩ ngợi, nhào thẳng về phía trước thoát ra khỏi xe. Ngay giây sau, xe ngựa bị nghiền nát, tựa hồ có vật gì đó đè nó sập xuống.
Nàng không quên ôm chặt Tiểu Mộc Đầu nằm dưới đất. Thân thể tiểu cô nương nhẹ bất thường, hoàn toàn không tương xứng với dáng vẻ bề ngoài. Nhưng nàng chẳng còn tâm trí để ngẫm nghĩ, trong đầu chỉ có một ý niệm chính là chạy mau!
Sau lưng nàng, một bóng người khổng lồ từ mảnh vỡ xe ngựa lảo đảo bước ra. Thân hình nó cồng kềnh, cái đầu vừa nãy còn thò vào trong cửa sổ xe đã bị lật nghiêng. Nếu phản ứng của nàng chậm hơn chút, e rằng đã không toàn mạng.
Dư Doanh Hạ thầm mừng rỡ trong lòng. Dù nguyên chủ đã mất hết tu vi nhưng tố chất thân thể vẫn là của tu sĩ, mạnh mẽ hơn kiếp trước của nàng quá nhiều. Nếu không, đừng nói ôm thêm một Tiểu Mộc Đầu, e ngay cả tự mình chạy trốn cũng chẳng nổi.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, quái vật kia không hành động theo lẽ thường. Chỉ thấy nó hơi khụy gối, hai chân dậm mạnh, thân hình khổng lồ lập tức bật lên, mặt đất nơi nó đứng nứt ra mấy khe hở lớn.
Một cái bóng che rợp trên đầu nàng, kế đó "rầm" một tiếng, nó giáng xuống ngay trước mặt. Nàng chẳng kịp dừng bước, đành ôm Tiểu Mộc Đầu lăn sang một bên, tránh được móng vuốt sắc nhọn vừa bổ xuống.
Trong khoảnh khắc ánh mắt lướt qua, nàng thoáng thấy rõ gương mặt của con quái vật ấy. Chỉ một cái liếc thôi mà chân nàng đã mềm nhũn.
Ai lại thả zombie trong Resident Evil ra ngoài thế này?!
"Gào!" Con quái vật đột nhiên phát ra một tiếng gầm phẫn nộ. Từ trong miệng nó phun trào ra một luồng khí màu tím đen. Trong màn đêm, nàng không thể nhìn rõ thứ khí thể ấy, nhưng mùi hôi thối nồng nặc đến mức khiến người ta muốn nôn cả mật xanh mật vàng ra thì lại vô cùng rõ rệt. Dưới sức ép của tiếng gào rúng động, tai nàng ù đi, nhất thời mất hẳn thính lực.
Nàng biết nguy hiểm đã kề sát bên, không còn thời gian để suy tính. Nàng ôm chặt Tiểu Mộc Đầu định chạy sang hướng khác, thế nhưng con quái vật dường như có trí khôn, nó đã đoán trước hướng chạy của nàng. Sau lưng nó bất ngờ mọc ra một cánh tay dài hơn, vươn tới chộp lấy. Nàng né không kịp, cánh tay lập tức bị vuốt sắc của nó cào rách.
Bị dồn đến bước đường cùng, nàng vẫn không buông Tiểu Mộc Đầu. Vòng tay ôm siết như thể đó là nguồn cội của sự can đảm và bình tĩnh duy nhất nàng có thể bấu víu.
Nhất định còn có cách thoát! Đừng hoảng...
Hiệu sách cách đây không xa, nàng có thể liều mạng chạy tới đó, hoặc chí ít gây ra động tĩnh lớn hơn. Thiên Khâu Tông dạo này vẫn đang điều tra những vụ huyết án, chắc chắn có tu sĩ ẩn trong thành, biết đâu nhân vật chính cũng có ở đây!
Nàng lặng lẽ siết chặt một món pháp khí từng do nguyên chủ để lại phòng thân. Thứ này không cần linh lực thúc động, vốn là để đề phòng vạn nhất nếu gặp nạn trong khi linh lực cạn kiệt. Hiện tại xem như lại thành phúc của nàng, chỉ là nàng chẳng ngờ sẽ phải dùng đến nó nhanh như thế. Ý nghĩ ấy khiến khiến nàng đau lòng như tim bị rỉ máu.
Cũng may ông trời còn thương. Đúng lúc nàng chuẩn bị ném pháp khí rồi liều mình chạy về phía hiệu sách, một tiếng quát cao vút vang lên từ xa.
"Đồ súc sinh! Đây là họa sư mà ta cực khổ lắm mới tìm được, còn cả Tiểu Mộc Đầu mà ta vất vả lắm mới sửa lại!" Giọng Dương Tầm Chu tràn đầy phẫn nộ. Dáng vẻ đoan trang quý phái ban ngày hiện tại đã hoàn toàn bị chính nàng xé bỏ.
Khuôn mặt nàng vặn vẹo, tức giận đến mức méo mó. Đáng chết! Vừa rồi nàng chỉ rời đi một lát để xem xét nguyên nhân trời tối bất thường, quay lại thì phát hiện xe ngựa của mình đã bị tập kích!
Con quái vật kia quả thật có chút trí tuệ nhưng chẳng nhiều. Đối diện với lời quát mắng uy h**p của Dương Tầm Chu, nó không hề lùi bước mà ngược lại, càng tăng tốc lao thẳng về phía Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ cảm nhận rõ ràng ánh mắt nó ghim chặt vào mình. Trong đôi mắt mục rữa ấy ngập tràn cừu hận và sát khí. Chẳng lẽ... nó là đang nhắm vào nàng?!
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Đột ngột, da thịt trên người con quái vật nứt toác, từng cơn mưa máu chứa độc chất phóng vút ra, biến thành vô số mũi kim châm nhọn hoắc lao về phía nàng. Không chừa lấy một khe hở, nàng hoàn toàn không thể tránh né!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!