Tối quá...
Dư Doanh Hạ không biết mình bị hất văng đến nơi nào, nàng tựa lưng vào vách tường, lặng lẽ đếm từng tiếng nước nhỏ tí tách vang lên từ chỗ nào đó không rõ.
Vụ nổ ban nãy khiến nàng ngất đi một lúc, đến khi tỉnh lại thì đã thấy mình đang ở trong nơi tối đến mức giơ tay cũng không nhìn thấy.
Mùi hôi thối nơi này khiến nàng buồn nôn. Nàng từng ngửi qua thứ mùi này, đó là mùi xác thối, thứ mùi đặc trưng mỗi lần gặp phải độc thi hoặc xác sống.
Mùi này trước đó cũng đã đủ khó chịu rồi, đến khi Dư Doanh Hạ tỉnh lại, chỉ cảm thấy mùi xác thối này nồng đến mức khiến mắt nàng cay xè, nước mắt suýt rơi xuống. Độ nồng đậm của nó vượt xa gấp mấy lần so với bất cứ lần nào nàng từng gặp trước đây!
Giống hệt như nàng đang bước vào một bãi tha ma chất đầy xác chết vậy! Kết hợp với tính chất kỳ quái của nơi này, Dư Doanh Hạ nghi ngờ rằng cách đó không xa có thể đang chứa rất nhiều xác sống hoặc vật tương tự, nếu không thì sao lại có thể có mùi tử khí nặng đến thế!
Chỉ cần nghĩ đến khả năng mình đang bị xác chết vây quanh, sắc mặt Dư Doanh Hạ đã trở nên cực kỳ khó coi. Nàng không biết Nhan Hoài Hi ở đâu, nhưng có lẽ không ở gần đây. Trước khi tìm được nàng ấy, bản thân nhất định phải giữ được tỉnh táo.
Dư Doanh Hạ nhớ lại những gì xảy ra ngay trước khi mình hôn mê, Nhan Hoài Hi có lẽ đã bị Ân Đạc quấn lấy, tạm thời chưa thể thoát thân. Với tính cách của Nhan Hoài Hi, gặp cơ hội tốt như vậy, e rằng nàng ấy còn muốn nhân lúc này g**t ch*t đối phương.
Đợi Nhan Hoài Hi giải quyết xong bên kia, chắc chắn nàng ấy sẽ đến tìm mình nhỉ?
Dư Doanh Hạ khẽ ho vài tiếng. Trong bóng tối dày đặc, tiếng ho của nàng vang vọng trở lại, nghe như có tiếng vọng từ sâu trong đường hầm.
Không biết đây là nơi nào, có nguy hiểm hay không.
Lúc đầu Dư Doanh Hạ không dám tùy tiện di chuyển. Tuy năng lực nhìn trong đêm của nàng đã tốt hơn trước nhiều nhưng vẫn có giới hạn. Nàng chỉ yên lặng lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh, không có tiếng bước chân, cũng chẳng có tiếng côn trùng hay rắn bò qua, nơi này xem ra tạm thời an toàn.
Trước đó trên người nàng còn có linh lực của Nhan Hoài Hi bảo hộ, nên dù bị ngã xuống đây cũng không bị thương. Dư Doanh Hạ cử động thử tay chân, trạng thái vẫn ổn.
Theo thời gian dần trôi, khứu giác của nàng dường như cũng bắt đầu tê liệt, mùi xác thối kia tuy vẫn còn nhưng không còn khiến người ta khó chịu đến mức muốn nôn nữa.
Chỉ là bóng tối dễ sinh ra sợ hãi. Dư Doanh Hạ vốn đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nếu cứ mãi ở đây, tâm trí nàng sớm muộn gì cũng sẽ rối loạn. Nghĩ vậy, nàng đưa tay sờ vào trong tay áo tìm kiếm.
May quá, túi trữ vật vẫn còn. Dư Doanh Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đây là món đồ Nhan Hoài Hi tặng cho nàng sau khi nàng chính thức nhập đạo. Tuy dung lượng không lớn nhưng đủ để nàng cất giữ vài vật nặng.
Nàng lấy ra cây bút lông pháp khí thường dùng để luyện tập, rồi tụ tập linh lực vào đầu bút.
Một luồng sáng linh lực từ đầu bút lóe lên. Dư Doanh Hạ liền dùng bức tường bên cạnh làm giấy vẽ. Trong lúc nguy cấp, tiềm năng con người luôn được khơi dậy, nàng nhanh tay vẽ một hình tròn tròn như mặt trăng, hình tròn ấy nhanh chóng hóa thành một viên dạ minh châu. Viên dạ minh châu từ trong tranh tỏa sáng rồi rơi vào lòng bàn tay nàng.
Có được "viên minh châu" ấy, quanh người Dư Doanh Hạ cuối cùng cũng có ánh sáng.
Nàng giơ quả cầu sáng lên soi bốn phía, xác định được mình đang ở trong một đường hầm được đào thủ công.
Vách tường và mặt đất đều rất gồ ghề, trông như đường mỏ thô sơ, bùn đất ẩm ướt. Nàng khẽ chạm tay vào rồi đưa lên mũi ngửi thử, ngoài mùi xác thối ra, trong đất còn nồng nặc mùi máu tanh.
Dư Doanh Hạ vội rút khăn tay ra lau sạch lòng bàn tay, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chỉ cảm thấy bàn tay này mình sắp không cần nữa rồi.
Nàng không dám nghĩ kỹ xem rốt cuộc thứ chất lỏng nào đã làm ướt bùn đất ở đây, chỉ đành giơ viên dạ minh châu soi về hướng khác xem thử, kết quả là vô tình giẫm phải thứ gì đó cực kỳ cứng, khiến bàn chân đau nhói.
Nàng ngồi xổm xuống rồi đưa dạ minh châu lại gần, thì ra là một đoạn xương đùi. Ánh sáng từ viên châu tiếp tục chiếu xa hơn, nàng liền thấy một bộ hài cốt người hoàn chỉnh.
"Xin lỗi!" Dư Doanh Hạ theo phản xạ nhỏ giọng nói một câu.
Tuy không biết thi thể này đã chết bao nhiêu năm, nhưng dù sao nơi này cũng là thế giới tu tiên, nhỡ đâu hồn phách người ta vẫn còn quanh quẩn ở đây thì sao?
May mắn là bộ hài cốt này có vẻ chỉ là một thi thể bình thường, Dư Doanh Hạ căng thẳng đề phòng suốt nửa ngày mà cũng không thấy nó có dấu hiệu xác chết vùng dậy, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra rồi cẩn thận bước tới quan sát kỹ hơn.
Bên cạnh bộ hài cốt còn sót lại vài mảnh vải rách, trên đó có in ấn ký tông môn của Thiên Khâu Tông, xem ra đây từng là một tu sĩ của Thiên Khâu Tông.
Một tu sĩ chết ở chỗ này tuyệt đối không phải điềm lành. Tim Dư Doanh Hạ trầm xuống, nàng từ từ rời xa bộ hài cốt ấy, chỉ đến khi ánh sáng không còn chiếu tới nữa mới dừng bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!