Trong ánh nến mờ ảo, hơi thở của hai người quấn lấy nhau, chỉ cần thêm một chút nữa thôi, mối quan hệ chị em vốn đã chênh vênh này sẽ hoàn toàn vỡ nát.
Trước tình huống như vậy, Nhan Hoài Hi trầm mặc rất lâu, là nên thuận theo d*c v*ng của mình, hay phải gìn giữ cái gọi là tình nghĩa tỷ muội đây?
Nàng khẽ cong môi, bao năm đi theo vị môn chủ đời thứ hai của Trường Sinh Môn, thứ gọi là đạo đức cảm trong lòng nàng vốn đã ít ỏi đến đáng thương. Cái gọi là tình tỷ muội giữa nàng và Dư Doanh Hạ, chẳng qua cũng chỉ là do chính nàng muốn mà thôi. Nếu không muốn nữa, thì nàng hoàn toàn có thể tùy tâm đổi sang một kiểu quan hệ khác.
Vốn dĩ nàng chính là người tùy hứng ngông cuồng làm bậy như thế, dù là mối quan hệ nào đi chăng nữa, con thỏ nhỏ mà nàng nuôi, cuối cùng cũng chỉ có thể là của một mình nàng.
Nàng khẽ chạm vào đối phương, động tác vô cùng dịu dàng. Lần này không phải để đút thuốc, cũng không còn xen lẫn vị đắng khiến người ta chán ghét, chỉ có mùi hương đào ngọt mềm, như được hòa cùng mật ong.
Đây không phải là xung động hay d*c v*ng mà giữa hai tỷ muội nên có. Có lẽ, mối quan hệ giữa họ... từ lâu đã thay đổi rồi........
Có lẽ vì trong lòng Dư Doanh Hạ còn giấu chuyện, lại không kìm được muốn sớm xem thử kết quả của mình, nên sáng hôm sau nàng thức dậy sớm hơn hôm qua một chút.
Dư Doanh Hạ dụi mắt ngồi dậy, ngoài trời đã sáng rõ, lần này Nhan Hoài Hi không ở bên cạnh nàng.
Nàng liếc sang quyển thoại bản bên cạnh, vị trí đặt vẫn y như tối qua. Chỉ là, trước khi ngủ nàng cố tình kẹp một sợi tóc ở góc trang sách, mà bây giờ sợi tóc ấy đã biến mất. Điều đó có nghĩa là, sau khi nàng ngủ say, quả nhiên đã có người động đến cuốn sách này, đúng như nàng dự đoán.
Dư Doanh Hạ thầm che môi cười trộm, trách gì sáng sớm lại không thấy người đâu. Nếu tối qua nàng có thể giả vờ ngủ trước mặt Nhan Hoài Hi được thì tốt biết bao, có khi còn có thể nhìn thấy biểu cảm đặc biệt thú vị của nàng ấy. Chỉ tiếc là, với tình trạng hiện tại, muốn giả vờ cũng chẳng thể qua mắt nổi đối phương.
Cười được một lúc, Dư Doanh Hạ mới miễn cưỡng nín lại. Nhưng khi buông tay xuống, nàng tình cờ phát hiện mặt bên đốt ngón tay mình có một vệt đỏ nhạt.
"Cái gì vậy?"
Dư Doanh Hạ sững người, nhìn lại vị trí vệt màu rồi đưa lên một ngón tay khác
- ngón tay chưa bị lem màu chạm khẽ lên môi mình. Quả nhiên, trên đầu ngón tay hiện ra một vệt đỏ thật nhạt.
Nàng nhớ rất rõ, bản thân không hề bôi son môi. Từ khi đến thế giới này, chỉ riêng việc giữ mạng đã tiêu tốn gần hết tâm trí của nàng, nên hầu như nàng chẳng bao giờ chạm đến mấy món mỹ phẩm cổ đại kia..... Nhưng Nhan Hoài Hi thì có. Hình như Giang Lê cũng có?
Dư Doanh Hạ hoàn toàn không ngờ rằng trong đêm qua, vai trò giữa thợ săn và con mồi đã nhiều lần đảo ngược, còn vệt đỏ kia, thật ra lại là son môi của Nhan Hoài Hi. Sau khi hồi tưởng một lát, nàng chỉ cho rằng đó là do nước của loại trái cây không rõ tên mà mình ăn tối qua làm môi nhuốm đỏ.
Trái cây đó trông như mận, màu hơi đỏ, là thứ mà Phương Nguyệt Đồng mang từ trên núi về, định dùng để nấu nước đường. Có lẽ khi ăn nàng không chú ý nên mới để dính màu thôi. Nghĩ vậy, Dư Doanh Hạ liền bỏ qua điểm kỳ lạ ấy.
Nàng như thường lệ rời giường rửa mặt, rồi chuẩn bị làm bữa sáng... à không, giờ chắc phải gọi là bữa trưa rồi.
Ra khỏi phòng, nàng không thấy Nhan Hoài Hi trong sân, liền đi khắp nơi tìm, từ thư phòng cho đến gian phòng của Nhan Hoài Hi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đâu. Chuyện này thật lạ, bởi Nhan Hoài Hi rất hiếm khi tự mình ra ngoài, trừ khi có việc buộc phải đích thân xử lý.
Ở góc sân nhỏ, Dư Doanh Hạ trông thấy Giang Lê đang xử lý một bó thảo dược tươi, bèn bước đến hỏi thăm.
"Chủ thượng ra ngoài từ sớm rồi," Giang Lê đáp, "nói là muốn đi tìm chủ hiệu sách trò chuyện một chút. Không biết đối phương đắc tội gì, nhưng khi chủ thượng đi, sắc mặt không tốt lắm."
Nàng thầm thắp cho Dương Tầm Chu ba nén nhang trong lòng, không phải không muốn giúp, mà là khi chủ thượng nổi giận, nàng thật sự không dám liều mạng cứu người.
"Đi tìm Dương tỷ tỷ sao?" Không ổn rồi!
Trong lòng Dư Doanh Hạ lập tức dâng lên một dự cảm xấu. Nàng không hề nghĩ đến chuyện Nhan Hoài Hi sau khi đọc xong cuốn sách kia sẽ trực tiếp đi tìm Dương tỷ tỷ để tính sổ. Có lẽ do dạo gần đây Nhan Hoài Hi đối với nàng quá dịu dàng, nên Dư Doanh Hạ suýt chút nữa quên mất rằng người này trong nguyên tác chính là phản diện boss, và trong những đồng nhân mà Dương tỷ tỷ từng viết, Nhan Hoài Hi luôn là kẻ vừa đáng sợ vừa có tính tình không tốt nhất!
"Ta phải đến hiệu sách xem thử!" Dư Doanh Hạ lập tức xoay người chạy đi.
Phía sau, Giang Lê nhìn theo nàng với ánh mắt đầy khâm phục. Không nói đến dũng khí gì khác, chỉ riêng việc dám đi cứu người trong lúc này đã chứng tỏ Dư Doanh Hạ quả thật rất có nghĩa khí!
Tuy nhiên, khi Dư Doanh Hạ đến được hiệu sách, tình hình lại không tệ như nàng tưởng. Tiệm vẫn mở cửa bình thường, không khí bên trong yên ả, ít nhất là không có dấu vết đánh nhau.
Dư Doanh Hạ khẽ thở phào, rồi bước vào trong. Ở một góc, nàng thấy Nhan Hoài Hi và Dương Tầm Chu đang ngồi đối diện nhau.
Nhan Hoài Hi dường như đang nói gì đó, còn Dương Tầm Chu thì có vẻ cực kỳ căng thẳng, ngồi thẳng lưng hai chân khép chặt như một đứa trẻ đang bị mắng.
Cả hai người đều quay sang khi Dư Doanh Hạ xuất hiện. Dương Tầm Chu lập tức ném cho nàng ánh mắt cầu cứu, còn Dư Doanh Hạ thì chỉ biết ngơ ngác. Do chưa học được cách truyền âm, nàng đành dùng biểu cảm gương mặt để truyền đạt sự thắc mắc của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!