Chương 46: Mất kiểm soát

Trong lúc nhất thời, hiệu sách chìm vào tĩnh lặng. Nhan Hoài Hi khẽ nhấp một ngụm trà, là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng: "Nếu điều ngươi nói đó là thật, vậy thì hai người họ vốn đã yêu nhau, cớ gì lại phải truy sát ngươi?"

Dương Tầm Chu chậm rãi đáp: "Sau này ta cũng phải suy nghĩ thật lâu mới hiểu được. Nhiếp gia đối với tam cô nương được nhận nuôi kia xem như con ruột, vẫn luôn giấu kín thân phận thật của nàng, ngay cả mấy tiểu bối trong Nhiếp gia cũng không biết. Nếu không phải ta vô tình muốn viết một quyển thoại bản về hai người họ, e rằng ta cũng chẳng điều tra ra việc họ vốn chẳng có quan hệ huyết thống."

Khi Dương Tầm Chu vừa định đặt bút, nàng cũng từng nghĩ mình có hơi b**n th**, ngay cả "chị em ruột" người ta mà cũng dám động niệm. Nhưng nghĩ lại, đây rõ ràng là sự chỉ dẫn của Mệnh Thư, cho dù thật có vấn đề thì đó cũng chẳng phải lỗi của nàng! Chỉ đến khi điều tra sâu hơn, nàng mới phát hiện ra bí mật mà nhà họ Nhiếp che giấu bấy lâu.

"Cho nên, khi ấy Nhiếp lão yêu chắc chắn vẫn chưa biết bí mật này. Vì bị ràng buộc bởi danh nghĩa chị em, nàng ta không dám để lộ lòng mình với tỷ tỷ. Bản thân nàng có lẽ thế nào cũng không quan trọng, nhưng trong thoại bản của ta lại liên lụy cả Nhiếp tam cô nương vào, Nhiếp lão yêu không chém ta thành mảnh vụn đã xem như là hạ thủ lưu tình rồi."

Đây là điều mà sau này Dương Tầm Chu mới ngẫm ra. Dù tu tiên giới không câu nệ những phép tắc thế tục, nhưng việc ấy vẫn là chuyện phạm vào luân thường, là "tội danh" mà Nhiếp lão yêu tuyệt đối không thể để Nhiếp tam cô nương mang tiếng gánh chịu.

Dương Tầm Chu cũng biết chuyện này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, nên chỉ viết duy nhất một quyển, giấu trong phòng mình để thưởng thức. Vấn đề là quyển sách đó rốt cuộc làm sao lại rơi vào tay Nhiếp lão yêu?! Cho đến bây giờ nàng vẫn chưa thể nghĩ ra được lời giải.

Người duy nhất có thể tùy ý ra vào phòng của nàng chỉ có Nhiếp Huyên. Đứa trẻ đó mồ côi cha mẹ từ sớm, dường như có liên quan đến đám Thiên Lang yêu bên phía phụ thân nàng. Chính vì vậy gia chủ đời trước của Nhiếp gia mới mang ngoại tôn nữ về nuôi, đặt tên là Nhiếp Huyên, coi như cắt đứt hoàn toàn quan hệ với đám sói yêu kia.

Khi đó Dương Tầm Chu thường xuyên đến chơi ở Nhiếp phủ, vô tình phát hiện ra đứa bé nho nhỏ này. Lúc đó nàng vẫn chưa kế thừa vị trí gia chủ của Dương gia, rảnh rỗi vô cùng nên thường qua đó trêu đùa con bé. Dần dà, Nhiếp Huyên coi như lớn lên bên cạnh nàng.

Phải biết rằng trong thư phòng của Dương Tầm Chu cất giấu không ít bí mật không thể để người ngoài biết. Vì vậy, ngoại trừ Nhiếp Huyên, bất cứ ai muốn vào đều phải được nàng cho phép trước.

Thế nên, khi quyển sách xuất hiện trong tay Nhiếp lão yêu, Nhiếp Huyên lập tức trở thành người đầu tiên bị nghi ngờ. Nhưng thứ nhất, Dương Tầm Chu không tin đứa bé đó sẽ lén lấy đồ trong phòng mình; thứ hai, nàng lúc đó đang phải chạy trốn, không có thời gian điều tra ngọn nguồn. Vì vậy, chuyện này đành bỏ qua, không ngờ Nhiếp Huyên lại canh cánh trong lòng mãi đến bây giờ.

Nhan Hoài Hi cười khẽ một tiếng: "Vậy giờ, hai vị cô nương nhà họ Nhiếp kia có biết rằng họ vốn không có quan hệ huyết thống không?"

Dương Tầm Chu lắc đầu: "Chuyện đó thì ta không rõ."

Nhan Hoài Hi nheo mắt, cười nhạt: "Ta đoán là chưa biết đâu. Nếu biết rồi, vị gia chủ Nhiếp gia kia hẳn chẳng còn tâm trí truy sát ngươi nữa, có khi giờ đang toàn tâm toàn ý 'bận' với vị tỷ tỷ tốt của nàng ta rồi."

Vẫn có thói quen thích chơi khăm đặc trưng chỉ sợ thiên hạ không loạn, Nhan Hoài Hi đặt chén trà xuống, cố ý xúi giục: "Hay là ngươi quay lại Nam Vực một chuyến đi? Nhân lúc gia chủ Nhiếp gia còn chưa phản ứng kịp, cứ đem toàn bộ sự thật và chỉ dẫn của Mệnh Thư ném hết lên người nàng ta. Biết đâu lần này, Nhiếp gia chẳng những không tiếp tục truy sát ngươi, mà còn phải cảm ơn ngươi ấy chứ."

Dương Tầm Chu bị dáng vẻ chắc nịch đầy tự tin của Nhan Hoài Hi làm cho dao động: "Làm vậy thật có tác dụng sao?"

"Chỉ cần hai người họ thật sự có tình cảm với nhau, ngươi cứ thử xem. Một khi biết được sự thật, ta đảm bảo vị gia chủ Nhiếp gia kia tạm thời tuyệt đối không còn tâm trí để truy cứu chuyện của ngươi đâu." Nhan Hoài Hi mỉm cười, nụ cười cong cong nơi khóe môi như một con hồ ly vừa bày xong một trò tinh quái.

Dương Tầm Chu cảm thấy trong nụ cười của vị Dư đại cô nương này còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa, nhưng nghĩ kỹ lại thì lời đối phương cũng rất có lý. Nên thử không nhỉ?

Khi Dương Tầm Chu còn đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của việc ấy, chẳng ai để ý rằng Dư Doanh Hạ đang ngẩn người nhìn vào khoảng không, đôi mắt trống rỗng như bị hút vào dòng suy nghĩ của chính mình, nàng đã thất thần một thời gian rất lâu.

Ngay khi nghe Dương Tầm Chu nói rằng những thoại bản kia được viết theo sự chỉ dẫn của Mệnh Thư, Dư Doanh Hạ liền nhớ tới chuyện không lâu trước đây, Dương tỷ từng nói muốn viết một quyển thoại bản về nàng và Nhan Hoài Hi.

Chẳng lẽ... linh cảm đó của Dương tỷ tỷ cũng là do vận mệnh dẫn lối sao?

Sau đó, hình như Dương tỷ tỷ đã rất lâu không nhắc lại chuyện ấy nữa, có phải vì linh cảm đã đứt, không còn cảm hứng viết tiếp chăng?

Tâm trí Dư Doanh Hạ rối như tơ vò, hoàn toàn không nhận ra rằng Nhan Hoài Hi đã gọi tên nàng mấy lần.

Mãi đến khi mu bàn tay bị ai đó khẽ vỗ một cái, nàng mới như chim sợ cành cong mà giật mình, hoảng hốt rụt tay lại.

Phản ứng của nàng quá mức mạnh, khiến Nhan Hoài Hi thấy thế cũng thu lại vẻ trêu chọc, thay vào đó là sự lo lắng thật lòng: "Ngươi nghĩ tới chuyện gì vậy? Sao lại có biểu cảm này?"

Dư Doanh Hạ khẽ cắn môi, nơi tay bị chạm vào vẫn còn hơi tê dại, nàng biết đó chỉ là ảo giác do tâm lý, nhưng vẫn không thể bình tâm.

"Ta... ta chỉ nghĩ rằng, đã nhiều năm trôi qua rồi, có lẽ vị gia chủ Nhiếp gia kia sớm chẳng còn truy cứu chuyện đó nữa đâu? Dù sao cũng không phải thâm cừu đại hận gì, đâu đến mức phải ghi nhớ tới bây giờ. Có lẽ là Dương tỷ tỷ lo lắng quá thôi." Nàng thuận miệng nói để che giấu cơn bối rối trong lòng.

"Khả năng đó nhỏ lắm," Dương Tầm Chu uể oải nói, hàng mi rủ xuống, "Nhiếp lão yêu là kẻ thù dai nhớ lâu nhất ta từng gặp. Lúc nhỏ ta chỉ cướp của nàng ta một quả linh quả, vậy mà đến tận khi trưởng thành nàng vẫn không quên trả thù."

"Để phòng vạn nhất, nếu một ngày nào đó ta thật sự biến mất, thì hiệu sách này nhờ ngươi tiếp quản." Giọng Dương Tầm Chu nghiêm túc, đây là tâm huyết của nàng, giao cho người khác nàng không yên tâm nổi.

"Dương tỷ tỷ ngươi đừng bi quan như vậy, dù sao hai nhà các ngươi cũng là thế giao. Tính tình của Nhiếp gia chủ có tệ đến đâu thì cũng chẳng thể thật sự làm gì ngươi đâu." Dư Doanh Hạ nhẹ giọng an ủi. Dù sao Nhiếp gia chủ cũng là người đứng đầu một gia tộc lớn, không thể hành xử như một tiểu hài tử, chỉ vì một chuyện nhỏ mà gây sóng gió khắp nơi.

"Có thể nàng ta sẽ không trực tiếp động đến ta," Dương Tầm Chu thở dài, "nhưng nàng ta hoàn toàn có thể dẫn đám kẻ thù cũ của ta tới vây giết." Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, nàng đã cảm thấy tương lai u ám mịt mờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!