Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Dư Doanh Hạ thật sự phải cảm tạ nguyên chủ, chính bản năng mà người đó đã rèn luyện cho thân thể này đã cứu nàng một mạng. Gặp phải hiểm cảnh sinh tử, cơ thể nàng theo phản xạ lập tức nhào về hướng duy nhất có thể tránh được đòn tấn công của đối phương.
Bàn chân phải của nàng bị tấm lưới đen sì trói chặt. Dư Doanh Hạ tránh được cú đánh chí mạng kia, nhưng lại không có cách nào thoát thân. Tên sát thủ đánh hụt một chiêu liền lập tức xoay người, còn kẻ vừa bị đá tảng đập cho choáng váng khi nãy cũng loạng choạng đứng dậy, xem ra đã hồi sức.
Nàng đang ở trong lối hẹp giữa hai cửa tiệm, cả lối trước lẫn sau đều bị chặn, mà chân phải lại bị lưới đối phương giữ lại. Giờ phút này, nàng cảm nhận rõ ràng mình đã thật sự rơi vào đường cùng.
Nghĩ đến điều đó, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu nàng lại là Nhan Hoài Hi, hy vọng nàng ấy có thể cảm nhận được chuyện xảy ra ở đây mà quay lại cứu mình.
"..." Một vị đắng chát lan ra nơi đáy lòng. Dư Doanh Hạ thở gấp, tự cười giễu mình, cầu người chẳng bằng cầu mình. Thay vì hy vọng vào một cứu viện chưa chắc đến, chi bằng tìm cách tự mình vượt qua cửa ải này.
May mắn là nàng vẫn giữ thói quen mang bút bên người. Đó không phải cây bút bình thường, mà là một loại pháp khí, tuy không phải thượng phẩm, nhưng giờ phút này lại là vũ khí duy nhất nàng có thể dùng.
Dư Doanh Hạ âm thầm nhắc nhở bản thân, nàng đã nhập đạo rồi, có thể vận dụng linh lực. Những tên sát thủ này, nhiều lắm cũng chỉ ở cảnh giới Luyện Kỳ Trúc Cơ mà thôi, nếu cao hơn một đại cảnh giới thì nàng đã chẳng có cơ hội sống sót.
Nàng không phải kẻ tay không tấc sắt nữa. Nghĩ lại, ngay cả khi chưa có chút linh lực nào, nàng vẫn từng dùng đá đập chết một cái xác sống. Giờ chỉ có hai tên sát thủ, nàng vẫn có cơ hội phản sát!
Tên sát thủ đầu tiên lao tới là kẻ chưa bị thương. Con dao găm trong tay hắn vẽ lên mấy tia hàn quang giữa không trung, luồng linh lực bén nhọn xé toạc lớp kết giới yếu ớt mà Dư Doanh Hạ dựng lên tạm thời.
Tất nhiên, nàng không hề trông mong lớp linh lực ấy có thể ngăn được hắn. Đó chỉ là một chiêu nghi binh để khiến hắn phân tâm trong khoảnh khắc mà thôi. Ngay khi lưỡi dao của hắn xuyên thủng kết giới, thuật pháp Hồn Đạo của nàng cũng đã chuẩn bị xong!
Tên sát thủ bỗng khựng lại. Dưới lớp mặt nạ chỉ lộ ra đôi mắt, trong khoảnh khắc ấy, ánh nhìn của hắn thoáng hiện lên vẻ mơ hồ, mất kiểm soát.
"Chuyện... gì vậy..."
Cơ thể hắn dường như không còn nghe theo mệnh lệnh của chính mình nữa.
Đúng lúc đó, sát thủ phía sau Dư Doanh Hạ cũng lao đến, hơi thở lạnh lẽo và sát khí kề cận ngay sau lưng. Nàng biết, thời gian dùng Khống Hồn Thuật là có hạn, vậy nên trong thời gian ngắn ngủi ấy, nàng phải tận dụng và phát huy đến mức cực hạn!
Dư Doanh Hạ cắn răng, siết chặt mấy sợi hồn tuyến, kéo mạnh kẻ đang mất kiểm soát kia về phía mình. Hồn tuyến lần lượt đứt gãy, cơn đau nhức dữ dội từ não truyền đến khiến khuôn mặt nàng tái nhợt, nhưng nàng vẫn cố nén, dứt khoát hoán đổi vị trí của cả hai!
"Phập!"
Âm thanh sắc bén của vật thể đâm xuyên qua da thịt vang lên. Tên sát thủ bị nàng kéo về phía sau đã bị chính đồng bọn của mình đâm trúng!
"Aaaa!!!" Một tiếng thét thảm thiết vang lên. Tiếng động này lẽ ra phải đủ lớn để thu hút người bên ngoài chạy tới, nhưng nơi này đã được chúng bố trí kết giới từ trước, dù có ồn đến mấy cũng không thể truyền ra ngoài.
Bởi trước đó liên tục thất bại, tên sát thủ thứ hai vốn đã đầy bụng oán khí, lần này hắn dứt khoát tung ra sát chiêu của mình. Thanh trường đao trong tay hắn tràn ngập linh lực bạo ngược, đến mức ngực của tên sát thủ thứ nhất bị nổ tung thành một lỗ lớn, chết rồi mà mắt vẫn trợn trừng chưa kịp khép lại.
Dư Doanh Hạ tuy né kịp, nhưng vẫn không tránh khỏi bị máu tươi cùng vài mảnh thịt vụn bắn lên người.
Cảnh tượng cái chết khủng khiếp ở khoảng cách gần như thế khiến đầu óc nàng trống rỗng trong thoáng chốc. Trước đây tuy từng thấy xác chết, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến một sinh mạng còn đang sống sờ sờ bị cướp đi tàn nhẫn đến vậy.
Khi phản ứng lại được, mồ hôi lạnh đã ứa ra khắp lưng nàng, nếu nàng chậm thêm một bước, người nằm đó chết thảm chính là nàng!
Tên sát thủ thứ hai cũng sững người, hắn nhận ra mình vừa giết đồng đội nên nhất thời quên cả rút lại vũ khí vẫn còn cắm trong cơ thể đối phương.
Hắn hẳn không phải sát thủ chuyên nghiệp, nếu không đã chẳng phạm sai lầm sơ đẳng như vậy, trong khi con mồi vẫn còn khả năng phản kháng mà lại dám phân tâm.
Vì thế, ngay khoảnh khắc hắn nhận ra nguy hiểm và định rút vũ khí ra, một cây bút ngọc đã xuyên thẳng qua cổ họng hắn. Cùng lúc đó, toàn bộ thuật pháp công kích mà Dư Doanh Hạ có thể nghĩ tới đều ập vào thân thể hắn.
Tên sát thủ thứ hai không kịp phát ra tiếng nào, cứ thế ngã gục xuống đất, cứng đờ bất động.
Khi cây bút ngọc rút khỏi cổ họng, máu phun ra như suối, bắn tung tóe lên mặt Dư Doanh Hạ.
Hai tên sát thủ hoàn toàn không còn động tĩnh. Trong mùi tanh nồng của máu, Dư Doanh Hạ dần hoàn hồn lại. Có lẽ vì người thi triển kết giới đã chết nên lớp phong tỏa quanh đây cũng tan biến, âm thanh từ xa lại truyền vào, phá vỡ sự tĩnh lặng bất thường.
Cả người Dư Doanh Hạ gần như mất hết sức lực, nhưng khi ý thức dần hồi phục, nàng lập tức vịn tường mà nôn ra một trận. Nếu nói tên sát thủ đầu tiên chết dưới tay đồng bọn, thì tên thứ hai, đúng thật là chính tay nàng g**t ch*t.
Nàng run rẩy lau máu trên mặt, nhưng mùi máu tanh nồng vẫn không thể tẩy đi. Đối với một công dân tuân thủ pháp luật đến từ thời đại hòa bình như nàng, cảm giác máu nóng bắn lên mặt ấy đủ khiến tâm lý sụp đổ, phải cố gắng hết sức mới có thể giữ được bình tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!