Chương 42: Tập kích

Dương Tầm Chu tìm đến những người thợ chẳng hề tầm thường, vì vậy chưa đến hai ngày, hiệu sách bị phá hủy đã được sửa sang lại như mới. Ngay trong ngày hoàn công, Dư Doanh Hạ đến xem qua một lượt, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, đám thợ mới rời đi. 

Dư Doanh Hạ dọn dẹp lại toàn bộ sách trong tiệm, gom hết mấy thứ "chứng cứ phạm tội" rồi khóa vào kho phía sau, phía trước chỉ bày những loại sách đứng đắn, sau đó chính thức khai trương lại. 

Hiệu sách của Dương Tầm Chu vốn chủ yếu bán loại sách nghiêm túc, chỉ có một số ít khách quen đặc biệt mới biết chỗ cất những "thứ khác". Nhưng hiện tại, để phòng ngừa Nhiếp Huyên cô nương kia quay lại bất ngờ, Dư Doanh Hạ vẫn quyết định thu dọn toàn bộ những cuốn sách đó, cùng những bản có bút tích của Dương Tầm Chu. 

Khách quen tất nhiên vẫn có thể dùng phương thức "quét mặt" để được Dư Doanh Hạ dẫn vào kho sau, nhưng có vài người vừa thấy nàng là không sao mở miệng nổi, đành lủi thủi quay về, chẳng hạn như Giang Lê. 

Nếu là Dương Tầm Chu thì còn đỡ, nhưng Giang Lê chỉ cần bắt gặp ánh mắt đào hoa cong cong, long lanh tựa hồ nước xuân của Dư Doanh Hạ là chột dạ, cứ có cảm giác nàng nhìn thấu hết tâm tư xấu xa trong đầu mình, biết rõ mình muốn xem loại sách nào. 

Ánh mắt nàng trong suốt quá, khiến Giang Lê ngượng ngùng đỏ mặt, cuối cùng vẫn chẳng dám nói ra. 

Dư Doanh Hạ đứng ở cửa tiệm, nhìn bóng lưng Giang Lê bỏ chạy trối chết mà khẽ hừ một tiếng cười khẽ. Nàng chưa quên chuyện Giang Lê từng xúi giục Nhan Hoài Hi ra tay giết mình. Cứ xem như đối phương đã từng cứu nàng, cũng chẳng ngăn được Dư Doanh Hạ muốn "trả thù" một chút. Nàng vốn là người hay để bụng, chỉ cắt đứt nguồn "dinh dưỡng tinh thần" của Giang Lê thôi, có quá đáng đâu chứ? 

Khi nàng còn đang cười, chợt trông thấy một bóng người quen thuộc đi tới từ phía bên kia. Dư Doanh Hạ mỉm cười chào: "Hứa cô nương." 

Người được gọi là Hứa cô nương khẽ gật đầu đáp lễ, rồi lặng lẽ bước vào hiệu sách. 

Dư Doanh Hạ đã quen với sự trầm mặc của nàng ta. Vị khách này đến sau khi hiệu sách mở cửa, là người cực kỳ trầm mặc ít nói. Mỗi ngày, nàng ta đều tới chọn một cuốn sách để đọc, đến tối thì thanh toán mang đi, chưa bao giờ gián đoạn. 

Dư Doanh Hạ chẳng phải bận tâm gì về người này, chỉ cần chào hỏi khi nàng đến, rồi tính tiền khi nàng đi là xong. 

Hôm nay khách không nhiều, thoắt cái đã đến trưa. Dư Doanh Hạ nghĩ ngợi, định sớm khóa cửa để về nấu cơm. Hứa cô nương kia vốn là tu sĩ đã có thể tích cốc nên nàng ta không cần ăn trưa, cứ để nàng yên tĩnh đọc sách là được. 

Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng xuất hiện một dáng người trong y phục đỏ. 

Là Nhan Hoài Hi. 

Dư Doanh Hạ hơi sững lại, bình thường Nhan Hoài Hi thích nhất là nằm phơi nắng trong tiểu viện, nếu không có chuyện gì đặc biệt thì tuyệt đối chẳng ra ngoài. Nàng không ngờ hôm nay người kia lại tự mình đến, mà trong tay còn cầm theo... một hộp đồ ăn? 

Nhan Hoài Hi vừa liếc qua đã thấy nét kinh ngạc trong mắt Dư Doanh Hạ, khóe môi khẽ cong, giọng mang chút trách hờn: "Sao thế, trông thấy ta thì ngạc nhiên lắm à?" 

"Có hơi ngạc nhiên thật, bình thường giờ này chẳng phải ngài đang nghỉ ngơi sao?" Dư Doanh Hạ bước nhanh lên trước, đón lấy hộp thức ăn trong tay nàng. 

"Ta mang ít đồ ăn từ tửu lâu tới, để ngươi khỏi phải vất vả chạy đi chạy lại giữa trưa nắng." Nhan Hoài Hi nghĩ, đây có lẽ là lần đầu tiên mình chu đáo với một người đến thế. 

Dư Doanh Hạ dường như nhìn thấy trong ánh mắt nàng thấp thoáng một chút kiêu ngạo, như đang chờ được khen ngợi? 

Nàng cũng không chắc có phải mình ảo giác hay không, nhưng chẳng sao cả, dù gì thì cũng phải dỗ dành con mèo lớn này từ mọi phương diện cho bằng được. 

"Cảm ơn tỷ tỷ~" Nàng nghiêng người một chút, gần như dán hẳn vào lòng Nhan Hoài Hi, đúng như lời người kia nói, thật giống một con thỏ nhỏ biết làm nũng. 

Nhan Hoài Hi dường như hơi bất ngờ, vô thức đưa tay định ôm lấy nàng, nhưng trước khi kịp chạm đến Dư Doanh Hạ, con thỏ kia đã khẽ nghiêng mình rời đi, chỉ để lại một làn hương hoa đào mềm mại, vương lại trong không khí. 

Còn con thỏ ấy thì đã cúi đầu mở hộp cơm, bắt đầu lục tìm món mình thích. 

Nhan Hoài Hi không biết mình đang có tâm trạng gì, chỉ cảm thấy vui vì được thỏ nhỏ chủ động lại gần, nhưng đồng thời trong lòng cũng dấy lên chút hụt hẫng khó tả. 

Dư Doanh Hạ giả vờ xem các món ăn, nhưng lại lén liếc nàng một cái, rồi thu ánh mắt mang theo ý cười khó đoán kia lại. 

Phần lớn món trong hộp mà Nhan Hoài Hi mang đến đều là những món Dư Doanh Hạ thích ăn, khiến tay nàng khẽ khựng lại. Trước đây Nhan Hoài Hi chưa từng tinh tế đến vậy, chẳng rõ từ khi nào người kia đã bắt đầu thay đổi..... Dù sao cũng không sao cả. Dư Doanh Hạ thầm thở dài, trong lòng thoáng qua một tia do dự, so với mâu thuẫn căn bản giữa hai người, mấy chuyện nhỏ thế này chẳng đáng nhắc đến. 

Nàng bày tất cả món ăn ra bàn nhỏ trong căn phòng phía sau hiệu sách, nơi dùng để ăn cơm uống trà. 

Nhan Hoài Hi ngồi xuống nhận lấy đôi đũa, cùng nàng ăn trưa. Dạo gần đây vì phải chạy qua chạy lại, Dư Doanh Hạ thường ăn vội vàng, phần lớn thời gian đều để lại Nhan Hoài Hi ăn cơm một mình, cảm giác nhạt miệng vô vị đến khó chịu. Hôm nay cuối cùng mới lại có chút vị ngon miệng. 

"Đúng rồi, Giang đại phu và Phương Nguyệt Đồng đâu? Sao không gọi họ cùng ăn?" Dư Doanh Hạ cảm thấy hình như thiếu mất điều gì đó, nghĩ kỹ mới nhận ra là thiếu hai người. 

"Phương Nguyệt Đồng có việc ra ngoài, dù sao cũng đâu phải trẻ con, đói thì tự biết tìm đồ ăn. Còn Giang Lê, sáng sớm chẳng biết lại chạy đi đâu rồi, dù sao nàng ta đã tích cốc, không cần để ý đến nàng." Nhan Hoài Hi nói sơ qua tình hình hai người kia. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!