Chương 40: Ly hồn

"Ken két, ken két......"

Từ lúc trở về nhà, Dư Doanh Hạ cứ luôn nghe thấy tiếng nghiến răng, nghe đến mức chính nàng cũng thấy ê răng.

Không cần nhìn cũng biết người đang nghiến răng lén lút kia chính là Giang Lê. Dư Doanh Hạ trốn ở bên trái Nhan Hoài Hi, còn Giang Lê thì bị ép ngồi bên phải nàng ấy. Giang Lê thỉnh thoảng lại nghiến răng ken két, vì có Nhan Hoài Hi ở đây trông chừng nên hiện giờ nàng ta chỉ có thể phát tiết bằng cách ấy mà thôi.

Dư Doanh Hạ thở dài trong lòng. Thật ra nàng cũng hiểu, dù sao nguyên chủ đã gây ra nhiều chuyện như vậy, Giang Lê không thể không biết. Gặp chút gió thổi cỏ lay liền nhảy dựng lên cũng là bình thường thôi. Không có cách nào khác, ai bảo nàng phải gánh nhiều nồi oan đến thế làm chi.

Trong thế giới này, người gánh nồi số một là Nhan Hoài Hi, còn người thứ hai chắc chắn là nàng.

Nàng cũng chẳng dám nói thêm gì, sợ càng nói càng sai, nên chỉ còn biết đặt hết hy vọng vào Nhan Hoài Hi, hy vọng nàng có thể dỗ yên thuộc hạ của mình.

Nhưng nàng không chú ý rằng khi thở dài trong lòng, cơ thể cũng đồng thời phát ra động tác tương tự. Tiếng thở dài ấy tuy rất nhỏ, thậm chí còn không lớn bằng tiếng nghiến răng của Giang Lê, nhưng trong sân nhỏ yên tĩnh thế này, nó lại đặc biệt nổi bật.

Nhan Hoài Hi liếc nàng một cái, sau đó quay sang nói với Giang Lê ở bên phải, người đang mang vẻ mặt địch ý: "Còn sức thì nghiến mạnh hơn chút nữa đi, tốt nhất là nghiến cho răng ngươi vỡ nát luôn."

Giang Lê lập tức dừng động tác, lén chỉ tay về phía Dư Doanh Hạ, muốn nói gì đó lại thôi. Dù sao bây giờ không phải lúc mở miệng. Có vài chứng cứ, chỉ cần nói ra là sẽ lộ hết, mà Dư Doanh Hạ lại đang ở ngay bên cạnh, một khi để nàng ta biết, ắt sẽ tìm cách phi tang trước. Người này thủ đoạn cao minh, vừa rồi ngụy trang đến mức thật giả khó phân; mà miệng lưỡi mình lại vụng, cho dù có bằng chứng sắt thép thì chưa chắc đã nói thắng được nàng ta, ngược lại còn có thể bị dắt mũi.

Chỉ là dáng vẻ của chủ thượng lúc này khiến người ta sốt ruột. Chủ thượng vốn đa nghi cẩn trọng, chưa bao giờ dễ dàng tin người khác. Ban đầu Giang Lê cũng chẳng lo lắng, nhưng Dư Doanh Hạ này thủ đoạn có vẻ còn cao hơn. Những ngày qua, nàng luôn quan sát từng nhất tĩnh nhất động trong tiểu viện, rõ ràng chủ thượng đã bị nàng ta dỗ cho mềm lòng, không còn truy cứu chuyện trước kia nữa. Chuyện như vậy từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ!

Nàng sợ chủ thượng lại bị nữ nhân này dùng đôi ba câu lừa gạt thêm lần nữa!

Nhìn đi, bây giờ mình chỉ mới nghiến răng thôi, còn nữ nhân kia chỉ thở dài một tiếng, kết quả thì sao, mình lại bị chủ thượng mắng cho ung đầu! Quả nhiên là họa thủy mà!

"Giang Lê, chuyện Dư Doanh Hạ liên hệ với bên kia là do ta an bài. Ngươi đừng có làm quá như vậy." Nhan Hoài Hi nói.

"Dạ... hả?" Giang Lê ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Nhan Hoài Hi, lại liếc sang Dư Doanh Hạ đang trốn sau lưng chủ thượng. Nàng khẽ nhíu mày, tin tức Bạch Tiểu gửi về mới chỉ là một phần, tình hình không đơn giản như vậy. Không biết chủ thượng đã nắm rõ chưa. Thôi, để lát nữa báo cáo riêng vậy.

Giang Lê lặng lẽ dời ánh mắt sang chỗ khác: "Thuộc hạ đã biết rồi. Xin lỗi Dư hộ pháp, là ta hiểu lầm ngươi."

"Không sao đâu. Khi nãy chuyện đến bất ngờ, ta cũng không kịp giải thích. Ngươi nghi ngờ ta chẳng phải chứng minh ta ngụy trang rất giỏi sao? Như vậy mới có thể lừa được bọn chúng chứ." Dư Doanh Hạ khéo léo biến mọi hiểu lầm thành lời khen cho chính mình.

Hừ...

Giang Lê thầm nghĩ, nếu mình chưa nhận được mật tín của Bạch Tiểu, e rằng thật sự đã bị người này lừa rồi. Giỏi ngụy trang như vậy, người thế này mà ở bên cạnh chủ thượng thì quá nguy hiểm.

Nhan Hoài Hi chỉ liếc qua đã nhìn ra được vẻ ngoài mềm mỏng nhưng trong lòng đầy cảnh giác của Giang Lê. Đầu ngón tay nàng khẽ động, Giang Lê lập tức cảm giác như có một luồng gió nhẹ quất thẳng vào trán mình.

Nàng giật mình mở to mắt, sau đó ngoan ngoãn lấy ra một tờ mật tín, lặng lẽ đặt vào tay Nhan Hoài Hi.

Ngay khoảnh khắc mật tín chạm vào lòng bàn tay Nhan Hoài Hi, nó liền biến mất không dấu vết. Dư Doanh Hạ hoàn toàn không nhận ra chuyện gì vừa xảy ra ở góc độ đó.

"Hiểu lầm đã giải quyết rồi, ngươi đi làm việc của mình đi."

[Không được phép thừa cơ báo thù, cũng không được hạ độc nàng. Chuyện về mật tín, ta sẽ hỏi ngươi sau.]

Hai âm thanh vang lên gần như cùng lúc, một tiếng lọt vào tai Giang Lê, còn một tiếng chỉ vang trong đầu nàng.

"Tuân lệnh." Giang Lê cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Mật tín quả nhiên có tác dụng, chủ thượng chắc cũng đã bắt đầu giữ chút cảnh giác với Dư Doanh Hạ rồi chứ?

Nàng lặng lẽ rút lui khỏi sân, Dư Doanh Hạ phải đợi đến khi mùi dược hương tan hẳn trong không khí mới dám mở miệng: "Cũng may Giang đại phu là người biết lý lẽ."

Nhan Hoài Hi khẽ cười bằng giọng mũi: "Không phải nàng ta biết lý lẽ, mà là ta biết lý lẽ. Nếu không, hôm nay dù ngươi có xoắn cả lưỡi, nàng ta cũng chẳng để ý đến ngươi đâu."

Đừng nhìn Giang Lê trước mặt nàng ngoan ngoãn thế, chứ thực ra mấy thuộc hạ của nàng đều là loại thà giết lầm còn hơn bỏ sót, mà tính cách ấy đương nhiên cũng do chính tay nàng dạy nên.

"Phải, phải, đa tạ tỷ tỷ chịu tin ta~" Dư Doanh Hạ biết rõ Nhan Hoài Hi muốn nghe gì, để tránh bị hạ độc vô duyên vô cớ, nàng cố ép giọng mình ngọt lịm lấy lòng người, đến mức chính nàng nghe còn nổi da gà.

Dư Doanh Hạ cực kỳ không quen kiểu này, nhưng Nhan Hoài Hi xem ra lại rất hưởng thụ, tâm tình tốt hẳn lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!