Chương 39: Lời đồn

Bình thường không phải Dư Doanh Hạ chưa từng gọi Nhan Hoài Hi là tỷ tỷ, nhưng bị người ta cố ý trêu chọc ép gọi tỷ tỷ như vậy thì đây là lần đầu tiên, nên nàng bất giác thấy có chút ngượng ngùng.

Nhưng nàng cũng không dám không ngoan ngoãn nghe lời, bằng không, nàng sợ có ngày trong bát cơm của mình lại xuất hiện mấy loại độc dược linh tinh gì đó. Dư Doanh Hạ tin rằng, người có thể ở bên cạnh Nhan Hoài Hi tuyệt đối không phải hạng lòng dạ nhân từ.

"Tỷ, tỷ tỷ, cầu người giúp ta nói với Giang đại phu một tiếng đi." Dư Doanh Hạ làm đúng như ý Nhan Hoài Hi muốn, khẽ kéo tay áo nàng, lắc lắc mấy cái, giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại.

Nhan Hoài Hi nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng của nàng, so với khi đối mặt với Dương Tầm Chu còn ngoan hơn mấy phần, trong lòng liền thấy hài lòng: "Được rồi, ta sẽ nói với Giang Lê một tiếng."

Dư Doanh Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lúc ấy, từ bức tường bên cạnh lại truyền đến âm thanh "sột soạt" đáng ngờ.

"Ai đó?!" Cảnh giác trong lòng Dư Doanh Hạ vốn chưa kịp buông lỏng, lập tức lại dâng cao. Nàng ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng động, chỉ thấy từ phía đó có người đang leo tường bước vào, hóa ra lại là Dương Tầm Chu.

Nhan Hoài Hi sớm đã cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, nên chẳng hề kinh ngạc chút nào.

"Dương tỷ tỷ? Ngươi đang làm gì thế, trong nhà mình mà còn phải lén lút như kẻ trộm sao?" Dư Doanh Hạ nhìn dáng vẻ nàng ấy rón rén như ăn trộm, không nhịn được hỏi.

"Ta cũng đâu muốn làm kẻ trộm đâu..." Dương Tầm Chu khổ sở đáp, nàng leo tường bằng tay không, không dám vận chút linh lực nào, trông lại càng giống kẻ trộm thật sự.

"A Sanh ngoan, muội ở đây thì tốt rồi, mau giúp tỷ một tay!" Vừa nhảy xuống đất, Dương Tầm Chu lập tức nhào tới trước mặt nàng, nắm lấy tay Dư Doanh Hạ cầu khẩn.

"Dương tỷ tỷ, chẳng lẽ... chuyện ngươi làm bại lộ rồi?! Khổ chủ tìm đến cửa rồi à?!" Nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của Dương Tầm Chu, phản ứng đầu tiên của Dư Doanh Hạ chính là

- lộ chuyện rồi! Nếu Dương Tầm Chu dám gật đầu, nàng nhất định sẽ quay người chạy luôn, về nhà thu dọn hành lý rồi lôi cả Nhan Hoài Hi chạy theo!

"Đừng lo, nàng ta đến đây chỉ là ngoài ý muốn thôi. Chỉ cần đừng để nàng phát hiện linh lực và dung mạo của ta là được. A Sanh, ta nhất thời không tìm được người giúp, nếu nàng phát hiện ra ta thì cả hai chúng ta đều tiêu đời." Dương Tầm Chu mắt ướt rưng rưng, trông đặc biệt đáng thương.

Ngay lúc này, Dương Tầm Chu bỗng nhận ra một luồng ánh mắt lạnh như băng đang chiếu đến, quay đầu lại nhìn, không hay rồi! Là Dư đại cô nương!

Những lời nàng vừa nói chẳng phải ngầm thừa nhận chính mình đã dạy hư muội muội của người ta sao?! Xong rồi xong rồi, trước có sói sau có hổ, hôm nay đúng là sao hạn chiếu đầu mà!

"Khụ..." Dư Doanh Hạ lặng lẽ liếc nhìn Nhan Hoài Hi và Dương Tầm Chu, người thì im lặng như tảng băng, người thì co ro như chim cút. Ánh mắt Nhan Hoài Hi có chút dọa người, nhưng lời Dương Tầm Chu nói cũng không sai, hai người họ đúng là châu chấu buộc chung một sợi dây mà.

"A Sanh, nếu ngươi muốn giúp thì cứ đi đi, không sao đâu. Có tỷ tỷ ở đây rồi." Nhan Hoài Hi khẽ siết tay nàng, dáng vẻ dịu dàng, giọng điệu tràn đầy khí thế của một vị tỷ tỷ vừa ôn nhu vừa khiến người an tâm.

Dương Tầm Chu vô cùng xúc động, may mà lúc trước mình đã giữ A Sanh lại, ít nhất khi đối mặt với những người đó, Dư đại cô nương sẽ đứng về phía mình.

Nhưng Dư Doanh Hạ lại cảm thấy trong lời của Nhan Hoài Hi hình như có ẩn ý, đáng tiếc bây giờ không phải lúc suy nghĩ sâu hơn. Thời gian cấp bách, nàng phải nhanh chóng đi giúp che giấu chuyện khiến Dương Tầm Chu sợ đến thế, nếu không lộ chuyện thì bản thân nàng cũng vạ lây. Thế là nàng đành tạm gác nỗi nghi hoặc trong lòng lại.

Hai người đi từ con hẻm nhỏ sau nhà quay lại hiệu sách. Dọc đường, Dư Doanh Hạ vừa đi vừa hỏi Dương Tầm Chu xem phía trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Hôm nay ta thật xui xẻo. Con yêu thú ngoài kia hình như đến từ ngọn núi không xa, chẳng biết bị sao mà hóa ma, rồi bị một người phát hiện, đuổi giết suốt dọc đường. Nó dùng thuật độn thổ chạy tới đây, thấy nơi này có nhiều người sống nên liền tấn công... Sau đó người kia cùng với Phương đạo hữu đồng thời xuất hiện, đâm xuyên qua con yêu thú đang chui lên từ đất.

May là chưa gây thương vong nghiêm trọng, chỉ là hiệu sách của ta e phải đóng cửa vài ngày."

Dương Tầm Chu thở dài một hơi. Nếu người kia không tới, nàng còn có thể ra tay chế ngự con yêu thú ấy. Kết quả vì đối phương đến, nàng lại chẳng dám thi triển linh lực, chỉ có thể nóng ruột nhìn cảnh tượng diễn ra.

"Người kia là ai?" Dư Doanh Hạ đầy vẻ khó hiểu.

"Nàng tên Nhiếp Huyên, chính là người ngoài kia có sát khí nặng nhất đó. Ngươi cứ giả vờ không quen nàng, qua loa cho xong chuyện là được. Thật xui quá đi, một con yêu thú mà cũng có thể dắt người đến tận trước mặt ta."

Dương Tầm Chu tìm được một căn phòng nhỏ để trốn, trước khi đóng cửa còn không quên dặn dò Dư Doanh Hạ: "Mọi chuyện giao hết cho ngươi. Cứ nói ngươi là chủ hiệu sách này... không đúng, Phương đạo hữu cũng ở đó, với tính khí thẳng thắn của nàng, thể nào cũng hỏi cho ra lẽ."

"Nếu vậy thì nói là chủ tiệm đi xa, ngươi tạm thời trông coi thay. Nếu họ đòi bồi thường gì đó, ngươi cứ nói không cần!" Dương Tầm Chu nghĩ đến khả năng Phương Nguyệt Đồng có thể vạch trần lời nói dối của mình, liền vội vã đổi sang lý do khác.

"Được." Dư Doanh Hạ gật đầu, thấy Dương Tầm Chu đóng cửa lại thì cùng Nhan Hoài Hi liếc nhau, sau đó hai người cùng đi ra phía trước hiệu sách.

Hiệu sách tội nghiệp đã bị trận chiến vừa rồi tàn phá nặng nề. Con yêu thú hình sâu đất trồi lên ngay trước cửa tiệm, sau đó bị hai luồng linh lực khác nhau đâm xuyên, trông như một con nhím khổng lồ. Cửa lớn và tường phía trước cũng sập đổ, vô số sách bị chôn vùi dưới đống gạch vụn.

Nhưng như thế cũng tốt, Dư Doanh Hạ lại thấy nhẹ nhõm hơn. Cái người tên Nhiếp Huyên kia rõ ràng là người quen của Dương Tầm Chu, nếu lỡ thấy trong tiệm có thứ gì quen mắt, chẳng phải Dương tỷ tỷ sẽ bị lộ ngay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!