Dịch Quỷ vẫn như trước, không để lộ hình dạng thật của mình. Nó ẩn mình trong bóng tối, giống như một cái bóng bám theo từng bước.
Lần này, có lẽ vì phía sau có Nhan Hoài Hi làm chỗ dựa nên Dư Doanh Hạ bình tĩnh hơn nhiều so với lần đầu tiên chạm mặt nó. Nàng nhớ lại những buổi hướng dẫn mỗi tối của Nhan Hoài Hi, liền âm thầm vận chuyển linh lực trong cơ thể, đưa sức mạnh lên đôi mắt.
Khoảnh khắc ấy, thế giới trong mắt nàng hoàn toàn thay đổi. Sắc mặt Dư Doanh Hạ tái nhợt trong giây lát, khắp con hẻm này tràn ngập một luồng linh lực tanh tưởi, thối rữa, dày đặc đến mức như mạng nhện quấn chặt lấy nàng.
Vốn không phải người có bệnh quá mức sạch sẽ, nhưng lúc này Dư Doanh Hạ lại cảm thấy mình hình như đã mắc chứng sạch sẽ thật rồi.
Nàng cố nén cảm giác buồn nôn, gắng giữ bình tĩnh. Làm theo phương pháp mà Nhan Hoài Hi đã dạy, nàng bắt đầu tìm kiếm trong thứ năng lượng đen đục như bùn đặc ấy. Quả nhiên, giữa đám hắc khí đặc quánh, nàng thấy một cái bóng hình người, chính là trung tâm của luồng sức mạnh này, cũng tức là bản thể của Dịch Quỷ.
Ngón tay nàng khẽ động, đáng tiếc là tu vi của nàng vẫn còn quá yếu. Nếu mạnh hơn một chút, có lẽ nàng đã có thể trực tiếp khống chế được nó rồi.
Thôi kệ, chuyện này hiện giờ không nằm trong khả năng của nàng, cứ để Nhan Hoài Hi xử lý thì hơn. Biết đâu nàng ấy còn muốn lợi dụng Dịch Quỷ này để lần ra hang ổ của kẻ địch cũng nên.
Tuy vậy, Dư Doanh Hạ lại phát hiện một điều bất ngờ khác, trong lúc Dịch Quỷ kia im lặng, nàng lại cảm nhận được từ nó một luồng chấn động cực kỳ yếu ớt, cùng với đó là một tia cảm xúc rò rỉ từ linh hồn nó.
Ban đầu, Dư Doanh Hạ không hiểu đây là thứ gì. Chỉ đến khi luồng sức mạnh của nàng tiếp xúc với cảm xúc đó, cảm giác chột dạ của đối phương truyền sang nàng, Dư Doanh Hạ mới bừng tỉnh.
Nàng... có thể nhìn thấu cảm xúc của đối phương ư? Quả nhiên, tu tiên thật là kỳ diệu!
Chẳng qua, không biết năng lực này là đặc điểm chung của Hồn Tu nhất đạo, hay là năng lực riêng biệt chỉ có trong bộ công pháp mà Nhan Thanh Túc sáng tạo ra.
Nhưng tại sao đối phương lại bỗng nhiên chột dạ? Chẳng lẽ vì câu nói ban nãy của nàng sao?
Ý nghĩ trong đầu Dư Doanh Hạ xoay chuyển rất nhanh. Trước khi Dịch Quỷ kịp mở miệng, nàng đã giành lời trước: "Chủ thượng hẳn đã phát hiện ra dị thường ở chỗ ta ngay từ đầu. Ta vừa nghĩ lại, chủ thượng chắc chắn rất để tâm đến nhất cử nhất động của Nhan Hoài Hi, nên khi phát hiện ta gặp chuyện, ắt phải lập tức phái người đến xem xét tình hình. Thế nhưng ta lại chẳng nhận được tin gì từ ngươi."
Nàng dừng một chút, ánh mắt khẽ nheo lại: "Chẳng lẽ... có con quỷ nào vì tham sống sợ chết mà cố tình kéo dài thời gian đến tận bây giờ mới dám xuất hiện?"
Dư Doanh Hạ chỉ thuận miệng đoán bừa, dù sao Nhan Hoài Hi cũng đang ở gần, sẽ không để nàng gặp nguy hiểm. Có người chống lưng, lá gan nàng tự nhiên lớn hẳn.
Phản ứng của Dịch Quỷ lần này lại càng dữ dội hơn trước, cảm xúc chột dạ từ linh hồn nó cuồn cuộn tràn ra không ngừng. Dư Doanh Hạ biết ngay mình đã đoán đúng.
"Chuyện này ta nhất định phải bẩm báo lại với chủ thượng."
"Ngươi... ngươi nói bậy! Dư hộ pháp, ngươi chớ ăn nói lung tung! Ta một lòng trung thành với chủ thượng, sao có thể là hạng tham sống sợ chết kia được? Huống hồ, giờ Nhan Hoài Hi chẳng qua chỉ là một con hổ bị nhổ hết nanh vuốt, ta việc gì phải sợ nàng ta chứ!"
Vừa nghe Dư Doanh Hạ nói muốn mách tội với chủ thượng, Dịch Quỷ lập tức hoảng loạn, giọng nó cao vút lên, cố tỏ ra mạnh miệng nhưng rõ ràng là ngoài cứng trong mềm.
Không sợ Nhan Hoài Hi ư? Thật ra nó sợ chết khiếp rồi.
Rất nhanh, nó cũng nhận ra phản ứng của mình quá mức, liền khẽ ho khan vài tiếng, cố che giấu sự lúng túng vừa rồi.
"Dư hộ pháp, ngươi cũng chớ nên tức giận. Thực ra ta sớm đã đại khái nắm được tình hình bên ngươi. Sau khi xác nhận ngươi vẫn bình an, ta mới ở lại bên ngoài, tuyệt đối không phải bỏ mặc ngươi đâu."
"Gần đây chắc ngươi cũng thấy, hành động của Nhan Hoài Hi bỗng trở nên dồn dập. Chủ thượng dặn ta và những kẻ khác phải tiềm phục, tránh đánh rắn động cỏ, nên ta mới đợi đến lúc thích hợp và an toàn mới đến liên lạc với ngươi."
Thích hợp và an toàn? Dư Doanh Hạ nhìn nó chằm chằm, mặc cho đối phương chìm trong lời bào chữa của chính mình. Ừ, đúng là "thích hợp" và "an toàn", nhưng là đối với ngươi, chứ không phải với ta.
"Được rồi, chuyện lần này để ta tự mình bẩm báo với chủ thượng. Khi đến lúc luận công ban thưởng, chủ thượng nhất định sẽ thưởng thêm cho ngươi." Dịch Quỷ vội vàng đánh trống lảng, chủ động nhận trách nhiệm về mình, chỉ sợ Dư Doanh Hạ thật sự đi tố cáo với chủ thượng.
Trước đây, trên người Dư Doanh Hạ có mang theo một đoàn hồn phách do chính chủ thượng tách ra từ bản thân. Khoảnh khắc hồn phách đó biến mất, chủ thượng liền biết ngay. Dư Doanh Hạ tuyệt đối không có năng lực tiêu diệt vật mà chủ thượng để lại, phản ứng đầu tiên của hắn chính là cho rằng thân phận nội gián của Dư Doanh Hạ đã bị Nhan Hoài Hi phát hiện, và rất có thể hai kẻ cả người lẫn quỷ, đã cùng lúc bị Nhan Hoài Hi xé nát rồi.
Nhan Hoài Hi là hạng người gì bọn hắn đã sớm quan sát rất kỹ, nàng ta là người tuyệt đối không dung thứ cho kẻ phản bội, ra tay tàn nhẫn vô cùng. Kẻ nào phản bội đều chết thảm không toàn thây. Việc Dư Doanh Hạ còn sống đã là một kỳ tích, đến mức nó từng nghi rằng có lẽ Nhan Hoài Hi cố tình tha mạng cho nàng, để dùng nàng làm mồi nhử chính mình.
Trong tình cảnh như thế, dù có cho nó mười cái gan, nó cũng chẳng dám tới tìm Dư Doanh Hạ hỏi han gì hết.
Nhưng chủ thượng khi ấy lại nhiều lần thúc giục nó mau chóng đi điều tra xem đã xảy ra chuyện gì. Chủ thượng dường như nghi ngờ rằng hồn sứ trên người Dư Doanh Hạ là bị một tiên nhân đã thoát ly nhân thế hủy diệt, điều này khiến Dịch Quỷ cảm thấy chủ thượng có lẽ do ám ảnh quá khứ mà trở nên hoang tưởng. Tiên nhân đã phi thăng sao có thể can dự vào nhân gian được.
Thế nên nó chỉ lẩn quanh bên ngoài tiểu viện Dư gia quan sát một thời gian, rồi báo lại rằng mọi chuyện đã yên ổn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!