Nhan Hoài Hi đang im lặng rửa rau thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt đang chăm chú quan sát mình. Nàng ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt của Dư Doanh Hạ.
"Làm sao vậy?" Nhan Hoài Hi hơi nghiêng đầu, trong mắt ẩn chứa một nụ cười như có như không.
Dư Doanh Hạ chỉ cảm thấy tim mình lỡ một nhịp, rồi nhanh chóng quay đầu, giả vờ thản nhiên tiếp tục nhào bột: "Ta chỉ thấy ngài đối với Phương Nguyệt Đồng có vẻ khác lắm."
"Ồ? Khác chỗ nào?" Giọng của Nhan Hoài Hi dường như mang thêm chút hứng thú.
"Thái độ của ngài với nàng ấy không giống đang đối phó kẻ địch, mà... cũng khác hẳn với khi ngài đối với Ân Đạc. Có lúc ta cảm giác ngài nói chuyện với nàng ấy cứ như đang dạy dỗ một vãn bối trong nhà không chịu tiến bộ, có lẽ ta nghĩ nhiều rồi." Tuy ngoài miệng phủ nhận, nhưng trong lòng Dư Doanh Hạ lại cảm thấy đó chắc chắn không phải ảo giác.
Trước đây nàng từng có cảm giác ấy rồi, Nhan Hoài Hi là kiểu người có thù tất báo, ai dám động đến nàng đều bị nàng trả đũa gấp trăm ngàn lần. Từ vị tiền nhiệm môn chủ Trường Sinh Môn, đến Ân Đạc, rồi cả "nguyên chủ" cùng bản thân nàng
- kẻ mang nồi giùm cho nguyên chủ đều không thoát được kết cục đó.
Khi mới bắt đầu chăm sóc Nhan Hoài Hi, mỗi lần nửa đêm tỉnh dậy vì ác mộng, Dư Doanh Hạ đều phải sờ cổ mình một cái, xem đầu có còn dính liền với thân không. Còn Ân Đạc thì bị Nhan Hoài Hi gọi là lão bất tử, mỗi lần nhắc đến cái tên này, sát ý trong mắt nàng đều lộ rõ không chút che giấu.
Nhưng Phương Nguyệt Đồng thì khác hẳn. Rõ ràng là người này đã thật sự suýt g**t ch*t nàng, thế mà lời nặng nhất Nhan Hoài Hi từng nói với nàng ta chỉ là một chữ "ngu ngốc". So với mắng chửi, giọng điệu ấy lại giống kiểu trưởng bối trách mắng vãn bối vì không nên thân hơn.
Chẳng lẽ chỉ vì Phương Nguyệt Đồng là người bị lừa dối sao? Không thể nào. Nhan Hoài Hi là quỷ hẹp hòi, đâu có lòng dạ rộng lượng đến thế.
Bây giờ hai người gặp lại, Dư Doanh Hạ càng thêm chắc chắn, tuy Nhan Hoài Hi tỏ vẻ lạnh nhạt với Phương Nguyệt Đồng, nhưng hoàn toàn không có chút thù hận nào. Thậm chí khi thấy dáng vẻ đối phương không nhà để về, Nhan Hoài Hi còn chịu để nàng ta vào nhà ở cùng!
Nàng không tin nổi trong chuyện này lại không có gì khuất tất. Rõ ràng Nhan Hoài Hi đang giấu điều gì đó.
So sánh một chút, Dư Doanh Hạ chỉ thấy mình thật thê thảm, vừa phải dọn dẹp đống tàn cục mà nguyên chủ để lại, vừa suýt chết mấy lần trong tay Nhan Hoài Hi, thế mà người kia đâm nàng một kiếm mà vẫn được ưu ái. Nghĩ thôi cũng khiến Dư Doanh Hạ hâm mộ phát khóc.
"Tiểu nha đầu đó không giống người khác." Nhan Hoài Hi vừa đặt rổ rau đã rửa sạch vào chậu, vừa nói: "Nàng mới sinh không bao lâu đã bị Ân Đạc bắt đi. Trong chuyện đó cũng có lỗi của ta, nên không thể trách nàng được."
Dư Doanh Hạ kinh ngạc đến quên cả nhào bột, nàng vừa nghe thấy Nhan Hoài Hi tự nhận sai lầm sao? Còn nói chuyện Phương Nguyệt Đồng bị Ân Đạc mang đi là lỗi của chính nàng?
"Còn tò mò à?" Nhan Hoài Hi dùng bàn tay còn ướt sũng của mình xoa một cái lên mặt Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ theo phản xạ đưa tay lau mặt, quên mất mình vẫn đang nhào bột, thế là bột trắng dính đầy mặt, lem luốc như mấy con mèo hoang.
Kẻ đầu sỏ gây họa là Nhan Hoài Hi lại còn đứng bên cạnh cười trộm, khiến Dư Doanh Hạ "tức giận" trừng mắt liếc nàng một cái.
"Được rồi, đừng giận nữa, ta giúp ngươi lau sạch." Nhan Hoài Hi ngoan ngoãn lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau lớp bột trên mặt Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ nhiều nhất cũng chỉ dám trừng Nhan Hoài Hi vài cái, dù sao nàng cũng chẳng có gan "trả đũa" trở lại. Cho dù Nhan Hoài Hi có chọc nàng tức đến mức nào, thì cùng lắm nàng cũng chỉ có thể xù lông bỏ đi.
Nhưng mà... lời Nhan Hoài Hi nói lại khiến nàng nảy sinh tò mò, giữa nàng ấy và Phương Nguyệt Đồng thật sự có mối liên hệ nào khác sao? Trong tư liệu mà hệ thống cung cấp không hề nhắc đến mối ràng buộc sâu hơn giữa hai người, nhưng lại có vài manh mối mơ hồ chỉ về Quan Nguyệt Sơn Trang, nơi đã bị một trận đại hỏa thiêu rụi mấy chục năm trước.
Nếu là chuyện của Quan Nguyệt Sơn Trang... Dư Doanh Hạ biết đó là điều cấm kỵ của Nhan Hoài Hi. Những người từng thử thăm dò đều chẳng có kết cục tốt. Nghĩ đến đây, phần lớn tò mò trong lòng nàng lập tức tiêu tan.
Nàng còn chưa muốn bị đày ra vùng hoang vu đào mỏ đâu, hay tệ hơn là đi làm người nuôi dưỡng xác sống.
Vừa nhớ đến những hình ảnh trong ký ức của nguyên chủ, Dư Doanh Hạ lập tức b*p ch*t chút tò mò thừa thãi cuối cùng trong lòng. Ai biết được sau mấy lời trêu chọc của Nhan Hoài Hi có giấu bẫy rập gì không chứ? Hừ, đừng hòng để nàng mắc bẫy!
Vừa mới âm thầm oán thầm Nhan Hoài Hi một câu, Dư Doanh Hạ liền thấy đối phương đang định lại gần cái chảo của mình. Bài học xương máu trước đây khiến nàng lập tức cảnh giác, ánh mắt dõi theo, quả nhiên, Nhan Hoài Hi đang định đổ nửa gáo nước lạnh vào chảo dầu nóng chuẩn bị chiên bột...
"Chủ thượng!!!" Dư Doanh Hạ nhanh như chớp ôm chặt lấy cánh tay nàng, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Mà Nhan Hoài Hi thì chẳng biết mình làm sai chỗ nào, chỉ vô tội ngẩng đầu nhìn nàng, trông hệt như con mèo hư sắp gây họa.
"Chủ thượng, ngài vẫn là nên ra ngoài dạo chơi đi, không thì ra ngoài hít thở chút cũng được?" Dư Doanh Hạ chẳng buồn che giấu ý định rõ ràng muốn "mời" người ra khỏi bếp.
Nhan Hoài Hi trông ấm ức lắm, giọng nói mềm nhũn, tựa như đang làm nũng: "Ta chỉ muốn giúp ngươi thôi mà."
Dư Doanh Hạ suýt chút nữa đã mềm lòng. Mỗi khi Nhan Hoài Hi thu lại hết thảy vẻ sắc bén của mình, nũng nịu nói chuyện như vậy, quả thật vừa mê hoặc vừa đánh lừa người khác, chỉ cần tâm tính hơi yếu là dễ dàng mắc bẫy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!