Tuy miệng nói là sẽ tự kiểm điểm, nhưng cuối cùng Nhan Hoài Hi vẫn cố chấp giữ nguyên ý mình, bắt Dư Doanh Hạ coi mình như tỷ tỷ mà đối đãi.
Bề ngoài, Dư Doanh Hạ dĩ nhiên chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, song sự kỳ lạ của Nhan Hoài Hi khiến nàng hoàn toàn không đoán nổi trong lòng đối phương đang nghĩ gì. Cái gọi là "sự việc bất thường ắt có nguyên do", Dư Doanh Hạ nghĩ nát óc cũng chẳng hiểu nổi rốt cuộc Nhan Hoài Hi đang giở trò gì.
Mấy ngày sau, nàng vẫn tìm được cơ hội đi theo Dương Tầm Chu học vài kỹ xảo nhập môn về Họa Đạo. Nhưng trong lúc nghe giảng, nàng lại cứ hay thất thần. Dương Tầm Chu bèn giơ tay khẽ búng một cái lên trán nàng.
Dư Doanh Hạ giật mình, cứ ngỡ là Nhan Hoài Hi đến, trước đây nàng bị Nhan Hoài Hi búng trán không ít lần, nên động tác ấy lập tức khiến nàng sinh ra ảo giác.
"Đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?" Dương Tầm Chu hỏi, giọng ôn hòa như mọi khi. Nếu người ra tay là Nhan Hoài Hi, e là cú búng kia đã chẳng nhẹ nhàng như vậy.
"Ta..." Dư Doanh Hạ im lặng một lát, cuối cùng cũng nói ra chuyện mấy ngày nay nàng cứ mãi canh cánh trong lòng: "Ta có một người bạn... gặp chút rắc rối."
Vừa nghe đến đó, Dương Tầm Chu liền lập tức bay qua ngồi cạnh nàng, hai mắt sáng rực, chỉ cần liếc qua, Dư Doanh Hạ đã thấy toàn thân đối phương đều tỏa ra khí thế "thích hóng chuyện" không thể che giấu.
Dư Doanh Hạ do dự, cảm thấy người này hình như không đáng tin lắm.
"Mau nói đi, mau nói đi, bạn ngươi gặp chuyện gì thế?" Cái trò "ta có một người bạn" này làm sao lừa nổi Dương Tầm Chu, rõ ràng là đang nói về bản thân mà!
Bị quấn lấy không thoát được, Dư Doanh Hạ đành thở dài: "Nói chính xác thì, bạn ta... gặp phải một người."
Ánh mắt Dương Tầm Chu càng sáng hơn, song nàng cố nén lại, không ngắt lời Dư Doanh Hạ, nhưng trong lòng thì đã nôn nóng muốn chết.
"Người đó trước kia đối xử với nàng rất tệ, thậm chí vì một vài hiểu lầm, đã mấy lần muốn lấy mạng nàng."
Lông mày Dương Tầm Chu lập tức nhíu chặt, sắc mặt cũng nghiêm túc hẳn lên.
"Người ấy tính tình cổ quái, vui buồn thất thường, nhưng lại nhiều lần cứu mạng ta... à không, cứu mạng bạn ta. Gần đây không biết vì sao, thái độ người ấy dần trở nên hòa hoãn hơn, thậm chí đối xử với bạn ta cũng khá tốt." Dư Doanh Hạ cầm cây bút lông trong tay, ngón tay khẽ miết lên thân bút.
"Có lẽ là vì hiểu lầm đã được hóa giải nhỉ? Bằng không thì sao có thể giải thích chuyện một kẻ từng muốn lấy mạng ngươi... à, bạn ngươi, lại đột nhiên đổi thái độ như vậy?" Sắc mặt Dương Tầm Chu đầy do dự, người mà hở tí là muốn giết người thì làm sao có thể là kẻ tốt được? A Sanh rốt cuộc đã vướng vào loại người gì thế này?
Dư Doanh Hạ lắc đầu: "Vấn đề mấu chốt chính là người đó đa nghi đến cực điểm, lòng tin dành cho bạn ta vốn đã ít ỏi. Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là lập tức sinh nghi."
"Hơn nữa, vì vài 'di chứng trước đó' để lại, bạn ta còn bị ép phải gánh tội thay cho người khác, thành ra trong mắt người ngoài, nàng cũng chẳng phải người đáng tin." Dư Doanh Hạ cảm thấy mình nói hơi lộn xộn, không biết Dương Tầm Chu có nghe hiểu được hay không.
Dương Tầm Chu tuy nghe hiểu được, nhưng lại không ngờ chuyện lại phức tạp đến vậy. Vốn dĩ nàng còn tưởng rằng việc Dư Doanh Hạ thường hay thất thần là vì tâm tư thiếu nữ khó nói, ai dè sau khi nghe hết, hóa ra là chuyện nặng nề đến thế!
Nghĩ ngợi một lúc, Dương Tầm Chu mới nghiêm giọng nói với Dư Doanh Hạ:
"A Sanh, ngươi theo ta đọc cũng không ít sách rồi. Tỷ tỷ đây thích viết mấy câu chuyện thoát ly thực tế, trong đó ân oán tình thù có thể hơi phóng đại, nhưng ngươi phải nhớ rõ, đó chỉ là truyện, không phải đời thật. Nếu sau này ngươi muốn tìm đạo lữ, nhất định phải tìm người thật lòng tốt với ngươi, tính tình và phẩm hạnh đều không có vấn đề. Còn loại người vừa động tí đã muốn đánh đánh giết giết, lại còn đa nghi nặng nề, thì phải cẩn thận tránh xa!"
"Ngươi hứa với tỷ tỷ đi, nhất định phải tránh xa mấy kẻ kỳ quái đó nhé!" Dương Tầm Chu thích viết mấy câu chuyện ngược tâm đến đau thắt lòng, nhưng tuyệt đối không hy vọng loại bi kịch ấy rơi xuống người Dư Doanh Hạ.
"Ngài nghĩ đi đâu vậy?" Dư Doanh Hạ vội xua tay: "Không có chuyện đó đâu, thật mà! Bạn ta chỉ đang nghĩ xem nên đối xử với người kia thế nào thôi. Người kia có mục đích gì khác không thì còn chưa biết, ta thì càng chẳng có liên quan gì cả..."
"Vậy thì tốt." Dương Tầm Chu nghe vậy mới nhẹ nhõm thở ra một chút.
"Bảo bạn ngươi đề phòng nàng ta nhiều hơn đi, nghe cách ngươi tả thì người đó không dễ ở chung đâu. Giữ chút cảnh giác là tốt nhất."
Dư Doanh Hạ khẽ gật đầu. Trông nàng như đã thả lỏng, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.
Gần đây Nhan Hoài Hi đối xử với nàng thật sự rất tốt, tốt đến mức khiến người ta quên mất từng có chuyện gì xảy ra trước đó, quên mất cái đêm mưa kia, suýt nữa nàng đã chết trong tay Nhan Hoài Hi. Không ai có thể thản nhiên đối diện với một kẻ từng muốn giết mình.
Nếu như Nhan Hoài Hi có thể mãi giữ dáng vẻ nóng lạnh thất thường như bây giờ thì tốt biết bao, ít nhất nàng sẽ không thấy khó chịu thế này. Dư Doanh Hạ sợ nhất là khi Nhan Hoài Hi đối xử quá tốt với mình, để rồi đến lúc nàng buông lỏng cảnh giác, lại bất ngờ lộ ra sát ý.
Trái tim nàng thật sự không chịu nổi.
Nếu như ngay từ đầu, hai người có thể gặp nhau dưới một thân phận bình thường thì tốt biết bao... Dư Doanh Hạ khẽ thở dài.
Thôi vậy, tỷ muội thì tỷ muội đi. Dù chẳng biết Nhan Hoài Hi đang muốn chơi cái trò "chị em" gì, nhưng đã do nàng ta đề xuất, thì mình chỉ có thể đóng trọn vai cô em ngoan ngoãn để dỗ cho nàng vui, chỉ thế thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!