Phương Nguyệt Đồng tiếp nhận lời cảnh báo của Nhan Hoài Hi, nàng luôn nghiêm túc trân trọng mỗi lời nhắc nhở thiện ý. Chỉ là, trong mắt nàng, Nhan Hoài Hi chỉ là một người phàm bình thường. Nàng cho rằng đối phương chỉ dựa vào chút thông tin hữu hạn trước mắt mà đưa ra phán đoán ấy, nào ngờ rằng ngay khi Nhan Hoài Hi nói ra câu đó, đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu.
Hai ngày trước, Phương Nguyệt Đồng lần theo manh mối, tìm được cứ điểm tập kết của đám người luyện thi kia, nằm trong hầm rượu dưới một tửu lâu bình thường.
Vì gần đây Thiên Khâu Tông truy tra gắt gao, nên bọn chúng đã đổi quy ước, chỉ tụ họp nửa tháng một lần. Tối nay vừa khéo là ngày hội họp, Phương Nguyệt Đồng định nhân cơ hội này một mẻ bắt trọn, tránh để đám tà ma ngoại đạo ấy chạy thoát rồi lại làm hại người vô tội.
Thế nhưng hành động của nàng đã sớm bị lộ. Nếu nàng vẫn y kế hoạch mà tới, thứ chờ đợi nàng chỉ là một hầm rượu trống rỗng, bọn chúng đã sớm dọn sạch nơi đó, thay đổi thời gian và địa điểm, còn tưởng rằng đã lừa được vị tôn giả cao cao tại thượng của Thiên Khâu Tông. Bọn chúng đâu biết rằng, giữa lúc hả hê uống rượu ăn thịt, đám nhạc công giữa bọn họ đã lặng lẽ nhiều thêm một người gảy tỳ bà.
Tiếng nhạc vốn êm tai mềm mại dần dần biến thành khúc âm u quỷ dị nơi Hoàng Tuyền, thế nhưng đám người kia vẫn hoàn toàn không hay biết, mãi đến khi một kẻ đột nhiên buông ly rượu trong tay, ngã gục xuống bàn.
"Gì vậy? Uống say rồi à?" Kẻ cầm đầu phá lên cười ha hả, "Bao nhiêu năm rồi, tửu lượng của hắn vẫn chẳng khá hơn chút nào! Đã bảo dùng linh lực giải rượu đi, mà cứ thích sĩ diện chịu khổ! Kệ hắn đi, uống tiếp!"
Vừa dứt lời, kẻ bị cho là say rượu bỗng ngồi bật dậy. Ánh mắt hắn trừng trừng, trông như bị mê loạn.
Người bên cạnh lại cười: "Đừng cố quá, có muốn bọn ta giúp ngươi dùng linh lực giải rượu không? Không muốn thì cứ nằm đó ngủ đi, khỏi mất mặt..."
Câu nói còn dang dở thì âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng, nụ cười giễu cợt trên mặt cũng dần hóa thành nỗi sợ hãi cực độ.
"Rắc!" Chẳng biết là ai làm rơi ly rượu xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh. Không ai quan tâm đến cái chén ấy, mọi ánh mắt đều dán chặt vào người "say rượu" kia.
Chỉ thấy hắn như phát điên, hai tay gắt gao bóp lấy cổ mình. Đôi mắt trợn trừng, tròng mắt như sắp bật ra khỏi hốc mắt. Hắn tự siết mình đến sắp ngạt thở, linh lực trong cơ thể cũng bị điều động, tự trói chặt cổ mình lại!
"Bốp!" Kẻ cầm đầu lập tức đứng phắt dậy rút đao, ra tay quyết đoán. Hắn muốn chém đứt hai cánh tay của tên kia cùng vòng linh lực đang xiết quanh cổ hắn, đó là cơ hội sống sót duy nhất, dù có mất hai tay, sau này chỉ cần từ xác sống lấy đôi tay mới ghép vào là được.
Người nọ có tu vi không tệ, một đao bổ xuống, sàn nhà và trần phòng vốn được gia cố bằng linh trận cũng nứt toác ra. Nhưng hắn lại không nhìn thấy tay đối phương rơi xuống, ngược lại, tầm mắt của chính hắn đột nhiên hạ thấp.
Đầu hắn nặng nề rơi xuống đất, lăn một vòng, rồi hắn thấy thân thể chính mình vẫn đang đứng đó, cùng thanh đao vừa chém xuống... Máu từ mũi đao nhỏ giọt xuống, từng giọt từng giọt rơi thẳng vào tròng mắt hắn, khiến thế giới trong tầm nhìn nhuộm thành một màu đỏ rực.
Ngay cả đến lúc chết, hắn vẫn không hiểu nổi tại sao chính tay mình lại vung đao chém đứt cổ mình.
Hắn há miệng, trong miệng toàn là máu. Khó khăn lắm mới phun ra được một ít, hắn dốc hết sức lực, khàn giọng gào lên: "Địch tập!"
Nhưng đại sảnh yến tiệc đã hỗn loạn, chẳng ai nghe thấy tiếng hắn, mà dù có nghe thấy cũng chẳng ai rảnh mà để tâm. Toàn bộ những kẻ trong phòng đều phát điên, hoặc là chém giết lẫn nhau, hoặc là tự kết liễu. Yến hội vốn náo nhiệt vui vẻ phút chốc biến thành một lò mổ đẫm máu, thịt nát và tứ chi đứt rời bay loạn trong không trung, thế nhưng tiếng nhạc vẫn chưa dừng lại.
Một người mặc áo choàng đen, giấu gương mặt trong bóng tối, vẫn đang lẳng lặng gảy tỳ bà. Những ngón tay thon dài khẽ khẩy trên dây đàn, khúc nhạc quỷ dị lại một lần nữa phát sinh biến hóa. Nàng chọn một điệu nhẹ nhàng, êm ái đến lạ lùng. Máu trong đại sảnh đã loang đến chân nàng, mùi tanh nồng hòa cùng giai điệu dịu dàng, tạo nên một sự đối lập kỳ dị.
Đám người đã giết đến đỏ mắt cuối cùng cũng dừng tay. Ánh mắt họ trở nên trống rỗng, như thể có sợi dây vô hình kéo từ phía sau, từng động tác đều là con rối bị thao túng. Rồi từng người một lấy từ túi trữ vật của mình ra ngọc giản, thư tín và đủ loại vật phẩm khác, lần lượt đặt trước mặt nhạc công. Sau đó, họ lại lặng lẽ quay về chỗ cũ.
Người gảy tỳ bà nhìn đống đồ đặt trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên. Ngón tay nàng đột ngột quét qua dây đàn, một tiếng rít chói tai vang lên, xé toạc giai điệu dịu dàng ban nãy.
Đám con rối mờ mịt kia như chợt tỉnh trong thoáng chốc, nhưng ngay sau đó khuôn mặt họ bắt đầu vặn vẹo, như thể có ai đó đang lột da họ từng mảnh. Những kẻ còn giữ được chút tri giác điên cuồng cào cấu khuôn mặt mình đến nát bươm, máu me be bét, nhưng vẫn không thể ngăn được linh hồn bị kéo ra khỏi thân xác.
Trên đầu mỗi người dần hiện ra một con bướm đỏ như máu, con bướm nắm chặt linh hồn dơ bẩn, méo mó của họ rồi bay về phía nhạc công.
Người gảy tỳ bà khẽ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét, từ xa nàng đã ngửi thấy mùi tanh hôi trên những linh hồn đó.
Gần đây, nàng đã bị vị kia trong nhà chiều hư mất rồi. Ngoài cái mùi thuốc khó chịu kia ra, bản thân nàng dường như đã ngấm đẫm hương đào dịu ngọt kia. "Từ tiết kiệm vào xa hoa thì dễ, từ xa hoa trở lại giản dị mới là khó." Sống quen trong những ngày tốt lành, nàng đã quên mất trước kia mình từng lăn lộn trong thứ mùi hôi thối thế nào. Giờ thì đừng nói là Trường Sinh Môn, ngay cả cái xó nhỏ này nàng cũng chẳng chịu đựng nổi.
"Tránh xa ta ra, tự tìm một cái bình mà nhốt chúng vào." Nàng lạnh giọng ra lệnh.
Đàn bướm máu bay lượn lên xuống, như thể đang ngoan ngoãn gật đầu nghe lệnh.
Người gảy tỳ bà ôm đàn đứng dậy. Chung quanh nàng sạch sẽ đến lạ, không có lấy một giọt máu vương lên áo.
Đám ngồi trong sảnh này đều là những nhân vật tương đối cốt lõi. Còn đám tiểu lâu la thì kẻ trông cửa, kẻ canh bên ngoài hoặc đang uống rượu dưới lầu. Nhưng giờ nơi này yên tĩnh đến đáng sợ, không còn tiếng cạn chén, cũng chẳng còn tiếng thở rõ ràng, chỉ còn vài hơi thở thoi thóp mong manh.
Chốc lát sau, ngay cả những hơi thở ấy cũng biến mất.
Khi Phương Nguyệt Đồng nhận được tin tức mới và lần theo dấu đến đúng địa điểm vào lúc rạng sáng, nàng đứng dưới lầu, nhìn cảnh tượng trước mắt mà sững sờ hồi lâu, không nói nên lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!