Giang Lê rụt cổ lại một chút. Nàng cũng chẳng trách mình nhiều chuyện, chỉ là thực sự chưa bao giờ thấy chủ thượng có dáng vẻ khác thường đến vậy, lại còn nói muốn mua quà nữa sao? Bạch Tiểu và Đoàn Ngưng lập được công lao lớn đến mức nào chứ? Không đúng, trước đây người lập công lớn cũng chẳng ít, mà chủ thượng chưa từng keo kiệt, phần thưởng ban xuống đều là của quý hiếm có. Nhưng đó là thưởng, chứ không phải quà.
Vậy mà vừa rồi, Chủ thượng lại dùng từ "quà"... Lẽ nào Bạch Tiểu và Đoàn Ngưng đã lén kết thân với chủ thượng rồi?
Dù trong lòng đầy nghi hoặc, Giang Lê vẫn ngoan ngoãn nói cho Nhan Hoài Hi biết thói quen chọn quà của mình thường ngày.
"Nếu là Bạch Tiểu, nàng ấy thích linh thú lông mềm, thuộc hạ sẽ nhờ người tìm vài giống linh thú hiếm để tặng. Còn Đoàn Ngưng thì chỉ thích đao, ngoài thứ ấy ra chẳng hứng thú với gì khác. Đao nàng ta sưu tầm nhiều không kể xiết, nếu không tìm được thanh nào vừa ý thì sẽ chọn vài loại vật liệu luyện đao tặng thay."
"Ra vậy... ý là phải chọn thứ nàng ưa thích." Nhan Hoài Hi lẩm bẩm.
"Đúng thế." Giang Lê đáp, "Dù sao cũng là tặng quà, tất nhiên chọn cái người ta ưa thích là tốt nhất. Nếu thật sự không chọn được, thì chỉ cần có lòng là được. Nhưng đối với chủ thượng mà nói, muốn tìm quà thích hợp thì dễ như trở bàn tay."
"Vậy nàng ấy thích gì?"
Nàng ấy?
Giang Lê cúi đầu, thoáng sững người. "Nàng ấy" mà chủ thượng nói hiển nhiên không phải chỉ Bạch Tiểu hay Đoàn Ngưng, vì sở thích của hai người kia nàng vừa nói xong rồi.
Ánh mắt Nhan Hoài Hi khẽ liếc về phía gian phòng của Dư Doanh Hạ, đáp án rõ ràng khỏi cần nói.
Giang Lê bỗng nhiên hiểu ra, bởi mới nói hai người kia chẳng thể âm thầm lập được công lao to tát như thế được, thì ra chủ thượng là muốn mua quà cho Dư Doanh Hạ!
"Chủ thượng định chọn một món quà cho Dư Hộ pháp ạ?"
Nhan Hoài Hi liếc nàng một cái, thấy sắc mặt Giang Lê không có biểu hiện gì lạ lạ kỳ kỳ quái quái mới gật gật đầu.
"Nếu thuộc hạ không nhớ lầm, chỉ cần là đồ tốt thì Dư Hộ pháp đều thích cả, pháp khí, linh bảo, tùy tiện tặng một món nàng ấy chắc cũng sẽ vui lắm." Giang Lê đáp.
"Ngươi có vẻ hiểu nàng ấy lắm." Nhan Hoài Hi nhớ rõ mình chưa từng để Giang Lê dính dáng tới chuyện bên Trường Sinh Môn.
"À... thuộc hạ chỉ nghe người ta nói thôi." Giang Lê suýt nữa muốn tát vào miệng mình, đúng là lỡ lời rồi!
Trường Sinh Môn vốn là chốn thị phi. Chủ thượng đã sớm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nên mới âm thầm gây dựng thế lực bên ngoài và không để đôi bên có quá nhiều liên hệ, để đến thời khắc then chốt còn có thể toàn thân thoái lui.
Thế nhưng bọn họ là những kẻ làm thuộc hạ, nào có thể không lo cho tình hình của chủ thượng? Thỉnh thoảng có vài người từng đi lại với Trường Sinh Môn, mỗi lần trở về đều lôi những kẻ bên đó ra mắng cho một trận. Mà cái tên Dư Doanh Hạ là có số lần bị chửi chiếm tới ba, bốn phần mười.
Những lời đồn đại như "tham tài tham quyền, xu nịnh quyền quý, khẩu phật tâm xà" v...v, tóm lại chẳng có câu nào là tốt đẹp.
"Đều là những ý kiến nhảm nhí cả. Trước hết ngươi truyền lệnh việc ta đã sắp xếp cho hai người kia, còn chuyện này ta cần phải suy nghĩ thêm." Nhan Hoài Hi phất tay, ra hiệu cho Giang Lê lui xuống.
"Tuân mệnh." Trong lòng Giang Lê thầm nghĩ, sao lại gọi là nhảm nhí chứ? Dư Hộ pháp vốn dĩ là người như vậy mà? Haiz, chủ thượng thật là khó hiểu, giờ đến Dư Hộ pháp cũng khó hiểu không kém.
Mang theo một bụng nghi vấn, Giang Lê lui ra ngoài.
Nhan Hoài Hi cúi mắt trầm tư. Trước kia, Dư Doanh Hạ quả thật là người như thế, chỉ cần nàng ban cho một món bảo vật, đối phương có thể vui mừng suốt mấy ngày. Nhưng người đứng trước nàng bây giờ, đã không còn là "Dư Doanh Hạ của trước kia" nữa.
Hiện tại, Dư Doanh Hạ thích gì?
Nàng hồi tưởng lại quãng thời gian gần đây, Dư Doanh Hạ luôn kiềm chế cảm xúc, nội liễm và trầm tĩnh. Ngoại trừ lần cầu xin về công pháp, gần như chưa từng mở miệng đòi hỏi điều gì trước mặt nàng. Mà công pháp là căn cơ trên con đường tu tiên, Dư Doanh Hạ vui mừng vì điều ấy vốn dĩ là chuyện thường tình, chẳng liên quan gì đến sở thích. Thành ra, dù nghĩ mãi, Nhan Hoài Hi vẫn không đoán ra Dư Doanh Hạ thật sự thích gì..... Không hiểu sao, Nhan Hoài Hi lại nhớ đến hình ảnh mà Huyết Hồ Điệp truyền đến hôm đó, Dư Doanh Hạ có một tay vẽ cực kỳ điêu luyện, phong cách hoàn toàn khác mọi bức họa nàng từng thấy. Trong tranh, người và cảnh đều sinh động như thật, chan chứa ý tình, triền miên sâu nặng.
Người vẽ khi ấy nhất định đã dồn hết tâm ý vào người và cảnh trong bức họa, mà điều đó cũng có nghĩa là, khi nàng vẽ, trong lòng nàng chỉ nghĩ đến mình..... Sao lại nghĩ đến chuyện đó nữa rồi! Nhan Hoài Hi giơ tay day trán. Chẳng lẽ lại đem chính mình làm quà tặng sao? Nàng chỉ định chọn một món quà để bày tỏ ý xin lỗi thôi, nghĩ nhiều thế này làm gì! Mau quên đi thì hơn!
Vì Dư Doanh Hạ đã chịu uất ức vì mình, nên Nhan Hoài Hi đã quyết định bỏ qua chuyện đó, không truy cứu thêm. Nhưng về sau nhất định phải răn nàng ta một trận — thích vẽ gì thì vẽ, đó là tự do của Dư Doanh Hạ, nhưng tuyệt đối không được đem mình vào tranh!
"Bộp!" Ngay lúc ấy, trong phòng của Dư Doanh Hạ đột nhiên vang lên một tiếng động nặng nề.
Nhan Hoài Hi chưa kịp nghĩ đã lập tức bước nhanh vào phòng.
Dư Doanh Hạ vừa ngã từ trên giường xuống, trán vô tình va phải chiếc tủ thấp bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!