Giang Lê vốn định chờ ánh mắt của Nhan Hoài Hi để hành động, nào ngờ chủ thượng nhà mình chẳng theo lẽ thường chút nào, ánh mắt kia từ đầu đến cuối chỉ dừng lại trên người Dư Doanh Hạ, chẳng thèm liếc đến mình lấy một cái!
Hay là... đợi hai vị họ cãi nhau xong rồi mình mới vào nhỉ?
Bầu không khí càng lúc càng quái dị, tim Giang Lê đập loạn như mắc bệnh. Quỷ Vương đánh nhau, tiểu quỷ bị vạ lây – giờ nàng mới hiểu được câu nói đó. Nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải trước kia Dư Doanh Hạ chỉ là một tiểu quỷ địa vị còn kém hơn nàng sao? Giờ sao lại dám đối chọi ngang hàng với chủ thượng chứ!
"Giang đại phu." Một tiếng gọi của Dư Doanh Hạ mang sức ép rõ rệt. Bình thường nàng ôn hòa dễ tính, nhìn như người hiền lành, nhưng hễ nổi giận thì cái luồng áp suất thấp vây quanh thật sự khiến người ta sợ hãi.
"Dạ..." Giang Lê theo phản xạ đáp lời, vừa nói xong liền hối hận, nếu chủ thượng không vui, e nàng sẽ bị một cái tát văng ra khỏi cửa mất.
Nàng lặng lẽ chờ đợi, nhưng chủ thượng lại chẳng nói gì thêm, dường như đã chịu khuất phục.
Giang Lê giấu kín nỗi kinh ngạc trong lòng, song bản năng ham sống khiến nàng ngoan ngoãn ngậm miệng, lặng lẽ lui ra, bước chân nhẹ đến mức chẳng phát ra tiếng động, chỉ sợ chủ thượng hoàn hồn rồi liền giết người diệt khẩu.
Dư Doanh Hạ vẫn chưa hiểu rốt cuộc cơ thể mình đã trải qua chuyện gì. Trong cơn hôn mê, nàng đã nhiều lần cảm thấy mình sắp chết, nhưng mỗi lần như thế lại có ai đó cho nàng uống thứ gì đó mang mùi máu tanh nồng, thứ sức mạnh trong đó không ngừng xoa dịu nỗi đau, kéo nàng từ cõi chết trở về.
Trong nội dung mà hệ thống từng gửi, có nhắc đến sự đặc biệt trong máu của Nhan Hoài Hi, đồng thời điều đó cũng đại biểu cho một quá khứ đau đớn mà Nhan Hoài Hi không muốn nhớ lại.
Lúc này, lòng Dư Doanh Hạ rối như tơ vò. Nhan Hoài Hi là một phản diện âm tình bất định, lúc nóng lúc lạnh, đã mấy lần muốn giết nàng, khó chiều vô cùng. Nhưng trớ trêu thay, vào lúc nguy hiểm nhất, người cứu nàng lại chính là nàng ấy.
Đó là ân cứu mạng, nàng thật sự chẳng biết phải đền đáp thế nào cho phải.
Nhưng ngay khi nàng định tỏ chút lòng biết ơn, Nhan Hoài Hi lại lên cơn giận, đem tất cả thiện ý của nàng đẩy đi xa vạn dặm.
Dư Doanh Hạ khẽ thở dài: "Chủ thượng, cho dù ta có làm ngài phật ý, cũng không nên lấy chính thân mình ra mà giận dỗi như vậy."
"Ta giận dỗi khi nào?" Nhan Hoài Hi lạnh giọng đáp. Nàng đương nhiên sẽ không thừa nhận bởi vì bản thân không cách nào đánh cho kẻ đầu sỏ gây chuyện một trận ra trò, nên chỉ còn biết tự mình tức giận mà thôi.
Dù bây giờ người đã cứu được, cũng đã tỉnh lại, nhưng gương mặt Dư Doanh Hạ sau khi vừa tỉnh vẫn còn phảng phất bệnh khí dày đặc. Sau trận ốm nặng, nàng gầy đi trông thấy, cổ tay lộ ra khỏi tay áo mảnh khảnh đến mức chỉ cần chạm khẽ cũng như muốn gãy.
Cái dáng vẻ yếu ớt, mỏng manh ấy khiến người ta không biết phải làm sao mới có thể tính sổ!
"Nếu ngài thật sự không phải đang giận dỗi, vậy thì nghe thuộc hạ đi, bôi ít thuốc lên vết thương, không chỉ lành nhanh hơn mà còn giảm đau nữa. Dù gì ngài cũng là máu thịt phàm nhân, chứ có phải gỗ đá gì đâu." Dư Doanh Hạ nói khẽ.
"Hừ." Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng, môi nhếch lên cười lạnh. Dựa theo ý của Dư Doanh Hạ, nếu không chịu bôi thuốc thì có nghĩa là đang giận dỗi sao?
Dư Doanh Hạ cảm nhận được ánh nhìn sắc như dao của Nhan Hoài Hi, liền ngẩng đầu, nở một nụ cười tràn đầy ấm áp. Đôi mắt đào hoa ánh lên như hồ nước phản chiếu ánh trăng, khiến mọi gai nhọn trên người Nhan Hoài Hi đều bị bao phủ bởi sự ấm áp nhẹ nhàng ấy.
Nhan Hoài Hi thoáng ngẩn ra, ý định vừa nảy lên trong đầu rằng sẽ không để Dư Doanh Hạ toại nguyện liền tan biến như mây khói, ngay cả sự bực bội trong lòng cũng dịu lại không ít.
"Cộc, cộc, cộc." Tiếng gõ cửa vang lên.
Giang Lê nghe thấy giọng Dư Doanh Hạ nói "vào đi" mới cúi đầu bước vào. Nàng đặt lọ thuốc trị thương tốt nhất mà mình điều chế lên chiếc tủ thấp bên cạnh giường. Dù sao hiện tại có cho nàng mười lá gan, nàng cũng không dám đích thân bôi thuốc cho chủ thượng.
Dư Doanh Hạ lại chẳng khách khí, trực tiếp cầm lấy hộp sứ nhỏ bằng bàn tay mở ra, bên trong là một lớp cao thuốc trong suốt ánh vàng, mùi hương dìu dịu phảng phất hương hoa, nhìn qua giống hương liệu cao cấp hơn là thuốc.
Vì biết rõ tình trạng đặc biệt của chủ thượng, nên trong thuốc Giang Lê đã cố gắng loại bỏ hết mùi dược liệu, thế mà Nhan Hoài Hi vẫn thấy chán ghét.
Cũng không còn cách nào khác, đó là bóng ma khắc sâu trong lòng nàng, không dễ gì xóa bỏ được.
Giang Lê còn chưa kịp chuồn ra ngoài, đã thấy Dư Doanh Hạ chẳng hỏi một tiếng, trực tiếp lấy thuốc bôi lên cổ tay chủ thượng.
Nàng lập tức toát mồ hôi lạnh thay cho Dư Doanh Hạ, đây là điều đại kỵ đối với chủ thượng đó!
Thế nhưng kỳ lạ thay, Nhan Hoài Hi chẳng nói một lời, thậm chí còn không rút tay về, cũng không hất bay người ra ngoài. Nếu nói một câu đại nghịch bất đạo, thì từ góc nhìn của Giang Lê, chủ thượng nhà nàng trông còn ngoan ngoãn đến lạ.
"......" Giang Lê nghi ngờ mắt mình có khả năng bị hỏng thật rồi, có khi lát nữa phải đi bôi thuốc vào cho chắc.
Dư Doanh Hạ cúi đầu, động tác dịu dàng, cẩn thận thoa thuốc từng chút một. Nhan Hoài Hi nhìn nàng, im lặng không nói, giữa hai người như lan tỏa một bầu không khí yên tĩnh ấm áp, tuế nguyệt tĩnh hảo, dịu dàng đến mức thời gian dường như cũng ngừng trôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!