Sắc mặt Dư Doanh Hạ trắng bệch đến mức dọa người, Dương Tầm Chu tưởng nàng vẫn chưa khỏi bệnh, liền vội nghĩ phải lập tức đưa nàng rời khỏi chốn rối ren này.
[Dư Hộ Pháp, đổi chỗ khác để nhận thưởng đi.]Giọng nói kia như bùa đòi mạng, tiếp tục vang vọng trong đầu Dư Doanh Hạ.
"Ta... ta không sao, Dương tỷ tỷ ngươi đừng lo." Dư Doanh Hạ bấu chặt lòng bàn tay để ép mình trấn tĩnh lại. Dương Tầm Chu dĩ nhiên không hề biết chuyện gì đang xảy ra ngay bên cạnh. Lúc này chẳng ai có thể giúp được nàng, chỉ có thể tự mình nghĩ cách đối phó!
Nàng viện một lý do để tách ra khỏi Dương Tầm Chu, rồi một mình đi trên con đường trở về.
Dù bản thân đang khó giữ nổi bình tĩnh, Dư Doanh Hạ vẫn không ngăn được ý nghĩ hướng về ngôi nhà nhỏ, nàng lo cho Nhan Hoài Hi.
Tuy không hiểu rõ nội tình như Dương Tầm Chu, nhưng chỉ cần nghe những lời của Đấu Giá Sư, nàng đã đoán ra được buổi đấu giá này là vì ai mà tổ chức!
Vạn Hồn Cốt của Nhan gia ắt sẽ dụ được tàn dư của dòng họ ấy xuất hiện. Nếu Nhan Hoài Hi không kiềm chế nổi mà ra mặt đoạt lại, vậy chẳng khác nào nàng ấy phải mang thân thể chưa lành hẳn đi đối đầu với toàn bộ đám phục kích đã mai phục sẵn trong bóng tối.
Hiện tại Dư Doanh Hạ chẳng có chút sức mạnh nào, cũng chẳng cảm nhận được khí tức quanh mình, nhưng nàng biết những kẻ ẩn mình kia chắc chắn thuộc hàng đỉnh phong của thế giới này, hoặc là vai chính, hoặc là đại phản diện.
Với tình trạng hiện tại, Nhan Hoài Hi làm sao có thể chống lại nổi bọn họ? Hơn nữa, khối "xương" đó nhìn thế nào cũng chẳng phải vật bình thường, tám phần là một cái bẫy khác. Tim Dư Doanh Hạ đập loạn, ngực đau thắt, vừa sợ bóng đen vẫn đeo bám mình, vừa sợ Nhan Hoài Hi thực sự sẽ đến và sa vào cạm bẫy ấy.
"Rầm...."
Bầu trời bỗng tối sầm lại, trong tầng mây dày cuộn lên tiếng sấm ì ầm.
Người đi đường nghĩ trời sắp đổ mưa, liền vội vã tăng tốc trở về nhà. Nhờ vậy mà dáng vẻ có phần hoảng loạn của Dư Doanh Hạ giữa đám đông cũng không trở nên khác thường.
[Dư Hộ Pháp... à, suýt nữa thì ta quên mất. Xem trí nhớ ta này, ngươi giờ hẳn không nhận ra ta đâu nhỉ? Ha, ngươi biểu hiện còn bình tĩnh hơn trước kia, khiến ta suýt quên rằng ký ức của ngươi đã bị phong ấn rồi.]
Bóng đen ấy im lặng một lúc thật lâu mới lại cất tiếng. Nó dường như đang thưởng thức dáng vẻ căng thẳng của Dư Doanh Hạ, giọng nói vang lên mang theo vẻ chế nhạo và khoái trá.
Dư Doanh Hạ siết chặt nắm tay, chẳng trách nàng thấy giọng nói kia quen thuộc, nhưng lại không thể lần ra chút dấu vết nào trong ký ức của nguyên chủ.
"Xin các hạ chỉ giáo."
Bóng đen kia như để nàng nhìn rõ tình hình, cố ý mở ra một phần ký ức trong quá khứ cho nàng xem.
Dư Doanh Hạ từ đó biết được một bí mật mà ngay cả tài liệu của hệ thống cũng chưa từng đề cập đến.
Nguyên chủ vốn là kẻ hay do dự, gió chiều nào theo chiều ấy, nhưng dù có cho nàng ta một trăm lá gan thì cũng chẳng dám ra tay giết Nhan Hoài Hi. Dù chỉ còn nửa hơi thở, đối phương vẫn là cường giả Luyện Hư Hợp Đạo kỳ, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến nguyên chủ tan xác, nguyên chủ căn bản không dám động thủ.
Thế mà kẻ khiến nàng ta sinh ra "dũng khí", hay đúng hơn là mất đi lý trí, lại chính là một khối bóng đen vô hình vô tướng, hệt như thứ Dư Doanh Hạ từng thấy trong ác mộng.
Bóng đen ấy xuất hiện khi nguyên chủ nhận lệnh Nhan Hoài Hi đi đến tàn tích của Nhan gia để thực hiện một nhiệm vụ nào đó. Chẳng rõ có liên quan đến Ân Đạc hay không, nhưng kể từ khi bị nó quấn lấy, nguyên chủ dần bị mê hoặc, nó xúi giục nàng ta đi hành thích Nhan Hoài Hi, lại còn chơi đùa với ký ức của nàng, khiến dã tâm và ý chí của nàng bị biến dạng.
Đến khi nguyên chủ chết đi, cái nồi mang tên tội danh và kẻ địch chưa biết là ai lại toàn bộ rơi xuống đầu Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ hít sâu mấy hơi, nàng vốn là người văn minh, nhưng khi xem hết đoạn ký ức ấy, nàng thực sự không nhịn được muốn lôi hết tổ tông của cả nguyên chủ lẫn hệ thống ra để chửi một lần.
Kẻ trước để lại cho nàng một mớ hỗn loạn không thể dọn nổi, kẻ sau thì đúng là vô dụng tột cùng, đưa nàng xuyên đến đây mà không hề điều tra kỹ tình hình! Chỉ cần sớm biết được chút gì, giờ nàng đâu đến nỗi bị động thảm hại thế này!
Giờ phải làm sao đây? Dư Doanh Hạ không cần đoán cũng hiểu, mục đích của lũ này chỉ có một: ép nàng hoàn thành nốt kế hoạch ám sát bị gián đoạn năm xưa!
[Đừng trách chủ thượng đã động đến ký ức của ngươi. Nhan Hoài Hi kia đa nghi lại tàn độc, một khi phát hiện có điều lạ, ngươi chắc chắn khó thoát khỏi cảnh bị sưu hồn. Làm vậy cũng là để bảo vệ sự an toàn của ngươi thôi.]Lời bóng đen nghe qua thì đường hoàng, nhưng Dư Doanh Hạ cười lạnh trong lòng, nàng sao có thể tin nổi thứ này sẽ có lòng tốt?
Hừ, "vì muốn bảo vệ nàng" mà phong ấn ký ức ư? Rõ ràng là để phòng khi ám sát thất bại, nguyên chủ bị Nhan Hoài Hi truy ra thì chúng còn đường rút lui!
"Ta... nào dám. Chủ thượng cũng là vì muốn tốt cho ta, thuộc hạ chỉ có cảm kích, chẳng dám oán trách." Dư Doanh Hạ cúi đầu, giọng ngoan ngoãn, bộ dáng cung kính. Thời gian ở bên Nhan Hoài Hi đã rèn cho nàng kỹ năng diễn kịch thuần thục, đối phó với thứ bóng đen này lại càng dễ như trở bàn tay.
[Chúng ta biết ngươi trung thành với chủ thượng. Đây là phần thưởng mà người ban cho, nhận lấy đi.]Bóng đen ngưng tụ lại thành một viên hắc châu, ép nó vào tay Dư Doanh Hạ. Ngay khi chạm đến vật đó, nàng chỉ cảm thấy từ sâu trong linh hồn dâng lên một cảm giác ghê tởm và buồn nôn.
[Đây là Hồn Sứ mới ngưng tụ từ thân thể của chủ thượng. Người thường có cầu cũng chẳng được, ngươi thật may mắn, lập công đầu nên mới được trọng thưởng như thế. Có nó về sau ngươi sẽ không cần phong ấn ký ức nữa.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!