Chương 22: Cạm bẫy

Từ khi Dư Doanh Hạ ngã bệnh, tiểu viện vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên. Nhờ vào mối quan hệ tốt đẹp của nàng, chẳng mấy chốc mà trong sân đầy ắp những món quà do mọi người mang đến thăm.

Ngay cả Phương Nguyệt Đồng, kẻ dạo này bận rộn điều tra "nội gián" cũng ghé qua một chuyến. Không biết nàng ta nghe tin từ đâu, lúc rời đi còn ném lại một đoạn lớn linh sâm.

Nhan Hoài Hi cầm lấy linh sâm nghiên cứu một lát, sau đó dùng dao nhỏ cắt ra một lát thật mỏng ngâm trong nước. Khi lát sâm đã được ngâm kỹ, nàng lại vớt ra pha loãng thêm nước, rồi mới đưa cho Dư Doanh Hạ uống.

Linh sâm chứa lượng linh lực và dược tính rất mạnh, Dư Doanh Hạ không thể dùng nhiều, nếu không sẽ bị "bổ quá hóa hại", linh lực tràn ngập khiến cơ thể khó chịu.

Phần sâm còn lại, Dư Doanh Hạ lén cho thêm vào thức ăn của Nhan Hoài Hi. Linh sâm có tác dụng bồi bổ thân thể, mà kể từ ngày Dư Doanh Hạ vô tình khiến vết thương của Nhan Hoài Hi rách toạc ra, nàng vẫn luôn day dứt và càng chăm sóc đối phương cẩn thận hơn.

"A Sanh? Ngươi ở nhà không?" Mấy hôm trước Dương Tầm Chu vừa ra ngoài một chuyến, mãi đến khi trở về mới hay tin Dư Doanh Hạ bị ốm, nên nàng là cũng là bằng hữu cuối cùng đến thăm.

Dư Doanh Hạ lập tức chạy ra mở cửa.

Nhan Hoài Hi ngồi bên cửa sổ, khẽ "hừ" một tiếng, trong mắt thoáng chút không vui. Cảnh Dư Doanh Hạ chạy lon ton ra mở cửa gọi "Dương tỷ tỷ" khiến nàng cảm thấy chói mắt.

"Rầm." Nàng đóng sầm cửa sổ lại, mắt không thấy thì tâm mới phiền.

Thế nhưng giọng nói ngoài cửa vẫn xuyên qua lớp cửa gỗ truyền vào. Nhan Hoài Hi cúi đầu nhìn chén trà trong tay, trong lòng dấy lên một ý nghĩ u ám.

Thật muốn nhốt nàng ấy lại.

"Ta nghe nói ngươi bị ốm à? Để tỷ tỷ xem nào... Trời ơi, mặt nhỏ hẳn đi một vòng rồi. Có tìm đại phu khám chưa?" Dương Tầm Chu vừa nhìn vừa ân cần hỏi han, rồi nhét đủ loại thuốc bổ vào tay họa sư nhà mình.

"Khám rồi, đại phu nói không sao đâu." Dư Doanh Hạ tay ôm đầy quà, suýt không giữ nổi, Dương Tầm Chu liền vung tay áo, dùng linh lực nâng cả đống lễ vật đặt ngay trước cửa phòng nàng.

"Không sao là tốt rồi. Thân thể phàm nhân vẫn yếu lắm, thời tiết nóng lạnh thất thường là dễ bị phong hàn. Việc tu luyện, ngươi nên sớm tính đến." Dương Tầm Chu nhìn nàng như nhìn một búp bê sứ dễ vỡ. "Trong việc tu luyện, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi ta."

"Đa tạ Dương tỷ tỷ." Dư Doanh Hạ mỉm cười, tuy chưa từng chính thức bái sư, nhưng ai chịu dạy nàng thì người đó đều là cao nhân cả.

"Đã bảo đừng khách sáo với tỷ tỷ mà." Dương Tầm Chu nói rồi khẽ nghiêng đầu, "Mà này, vị  kia trong nhà ngươi khỏe hơn chút nào chưa?"

Nàng chưa từng gặp Nhan Hoài Hi, mỗi lần đến sân nhà Dư Doanh Hạ chỉ ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc xen lẫn mùi máu thoang thoảng từ trong phòng kia truyền ra.

"Đỡ hơn nhiều rồi. Hôm nay nàng ấy uống liền ba bát nước đường, vốn còn đòi thêm bát thứ tư, nhưng vì phải uống thuốc nữa nên ta không cho." Dư Doanh Hạ cười khổ, ánh mắt tràn đầy vẻ bất lực.

Dương Tầm Chu cũng bật cười theo, "Có khẩu vị là chuyện tốt, chứng tỏ thân thể nàng ấy đang dần hồi phục rồi."

"À, suýt quên hỏi, hôm nay trong nhà ngươi có việc gì bận không? Nếu rảnh, ta muốn dẫn ngươi đến một nơi."

Dư Doanh Hạ theo bản năng quay đầu nhìn về phía gian phòng của Nhan Hoài Hi. Bên trong không truyền ra bất kỳ tín hiệu phản đối nào, chắc là đồng ý rồi nhỉ?

Vì thế nàng đáp: "Hôm nay ta cũng chẳng có việc gì, ngươi định đưa ta đi đâu vậy?"

"Đến nơi rồi tự khắc biết." Dương Tầm Chu kéo nàng lên xe ngựa, Tiểu Mộc Đầu đánh xe đi về hướng nam thành.

Càng đi về phía nam, người trên đường càng đông. Dư Doanh Hạ tinh mắt phát hiện trong đám người ấy, số tu sĩ thậm chí còn nhiều hơn phàm nhân.

Cuối cùng, xe ngựa dừng lại trước một tòa lầu mang tên Trân Bảo Các.

Dư Doanh Hạ biết nơi này, chủ nhân đứng sau Trân Bảo Các cũng là một vị tu sĩ, nhưng phần lớn những thứ được bày bán trong tòa lầu lại là phàm vật; còn vật phẩm tu chân giới thì rất hiếm.

"Hôm nay sao lại náo nhiệt thế này?" Dư Doanh Hạ tò mò hỏi.

"Hôm nay có đấu giá hội, do Thiên Khâu Tông mượn Trân Bảo Các tổ chức." Dương Tầm Chu giới thiệu.

Sự hiếu kỳ trong mắt Dư Doanh Hạ lập tức bị nghi hoặc thay thế. Nàng đâu phải phàm nhân hoàn toàn không biết gì về tu tiên giới, nên vừa nghe liền nhận ra điểm bất thường trong hành động của Thiên Khâu Tông.

Theo lẽ thường, thế lực nào lại tổ chức đấu giá hội ngay tại phàm thế chứ? Huống hồ đây còn là một trong những tông môn đứng đầu, chẳng lẽ sợ đám tu sĩ giàu có trong giới không tìm được đường đến sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!