Dư Doanh Hạ mơ thấy một cơn ác mộng vô cùng kỳ lạ và đáng sợ. Trong mơ, nàng nhìn thấy trên người "nguyên chủ" quấn lấy một cái bóng, cái bóng ấy gần như đã hòa vào linh hồn của nguyên chủ, không ngừng thì thầm bên tai nàng ta.
Luồng khí đen bao quanh nguyên chủ ngày càng dày đặc, cuối cùng d*c v*ng trong đáy mắt hoàn toàn lấn át lý trí, nàng ta giơ đao bước về phía Nhan Hoài Hi đang hấp hối.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Dư Doanh Hạ nhập vào thân thể nguyên chủ. Nhưng nàng không thể điều khiển cơ thể mình, chỉ có thể mở to mắt nhìn đôi tay mình giơ lên thứ vũ khí nhuốm máu, rồi một nhát đâm thẳng vào tim Nhan Hoài Hi.
Trong đôi mắt của Nhan Hoài Hi, nàng thấy được thất vọng và căm hận. Nước mắt nóng hổi chảy dài nơi khóe mắt, tuyệt vọng và đau đớn xé nát tim nàng . Sau đó, Nhan Hoài Hi ôm lấy nàng, kích hoạt Khôi Lỗi Ấn.
Khoảnh khắc chết đi, nàng thậm chí còn cảm nhận được sự giải thoát. Nhưng cơn ác mộng không vì thế mà kết thúc, nàng giãy giụa trong cái chết, còn bóng đen kia vẫn luôn bám theo.
Mãi đến khi bên tai vang lên một khúc hát khe khẽ, giọng hát rất dịu dàng, tựa như khúc hát ru.
Những hình ảnh méo mó của cái chết dần tan biến dưới tiếng hát, linh hồn bị dày vò của nàng cuối cùng cũng tìm thấy sự bình yên hiếm hoi. Dư Doanh Hạ theo bản năng ôm chặt lấy thứ gì đó, đối phương dường như giãy giụa một chút, nhưng nàng chẳng những không buông mà còn siết chặt hơn.
Sau đó đối phương im lặng không động đậy nữa, Dư Doanh Hạ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Vì đã lâu rồi cô không được ngủ yên giấc, nên lần này nàng ngủ rất lâu. Khi tỉnh lại, mặt trời đã gần lặn về phía tây. Toàn thân nàng mềm nhũn, cái trán hơi nhức âm ỉ.
Lúc mới mở mắt, Dư Doanh Hạ vẫn chưa ý thức được mình đã xuyên không. Nàng vốn có rất nhiều gối ôm, khi ngủ thường chọn ngẫu nhiên một cái để ôm. Lúc này, nàng cũng đang ôm một "cái gối ôm", nên mơ màng tưởng rằng mình vẫn ở ngôi nhà thế kỷ 21.
Chỉ là cảm giác của cái gối này hơi lạ, mềm hơn, lại còn rất thơm. Mỗi khi muốn nướng thêm chút, nàng thường vùi đầu vào gối ôm, mà bây giờ nàng cũng làm như vậy.
Cái gối này thật tuyệt, nàng phải mua thêm vài cái nữa, thay hết gối trong nhà mới được.
"Thoải mái không?" 'Gối ôm' hỏi.
Rất thoải mái...
Dư Doanh Hạ đột ngột mở choàng mắt, kinh hoảng ngẩng đầu nhìn Nhan Hoài Hi đang mặt không cảm xúc. Xung quanh là căn phòng cổ kính, chẳng hề có chút liên hệ nào với căn hộ thế kỷ 21 của nàng.
Bài trí nơi này nàng rất quen thuộc, đây rõ ràng là phòng của Nhan Hoài Hi.
Nàng lập tức buông tay, lăn tròn trốn vào góc trong giường. May mà tối qua Nhan Hoài Hi để nàng ngủ bên trong, nếu không giờ chắc Dư Doanh Hạ đã ngã xuống đất rồi.
"Chủ... chủ thượng, xin lỗi, ta không biết..." Dư Doanh Hạ lắp bắp giải thích.
Nhan Hoài Hi ngồi dậy, cổ áo đã bị nàng cọ đến nhăn nhúm. Khi nhận ra mình vừa cọ vào cái gì, mặt Dư Doanh Hạ lúc đỏ lúc trắng, cực kỳ lúng túng.
Sao nàng lại ngủ trên giường của phản diện rồi?! Còn ôm người ta ngủ suốt một đêm nữa chứ!
Tối hôm qua... nàng nhớ hình như mình ngất đi, sau đó được Nhan Hoài Hi đỡ lấy. Rồi sau đó thì sao? Không lẽ nàng lại tự mình bò lên giường người ta sao?!
"Đêm qua là ngươi cứ kéo ta không cho đi, bất đắc dĩ ta chỉ đành miễn cưỡng để ngươi ngủ trên giường ta thôi." Nhan Hoài Hi thong thả khoác áo, giọng điệu ung dung.
"... Xin lỗi, lần sau ngài có thể ném ta xuống đất luôn cũng được." Dư Doanh Hạ cúi đầu không dám nhìn, Nhan Hoài Hi không b*p ch*t nàng ngay tại chỗ đã là tâm tình không tệ rồi.
"Vứt xuống đất? Nếu ngươi vì thế mà bệnh nặng thêm, chẳng phải là lỗi của ta sao? Hơn nữa..." Trong mắt Nhan Hoài Hi thoáng hiện tia trêu chọc, "Đừng nói là vứt ngươi đi, chỉ cần ta hơi động đậy muốn gỡ tay ngươi ra, ngươi liền òa khóc, như thể ta bắt nạt ngươi vậy, rất là phiền."
Càng nghe, Dư Doanh Hạ càng muốn vùi đầu xuống chăn làm đà điểu. Không cho ôm thì khóc sao? Lúc ốm mình lại như thế à?!
Nàng vẫn chưa quên Nhan Hoài Hi mắc chứng sạch sẽ cực độ, Dư Doanh Hạ chỉ muốn ngất luôn cho xong. Nàng cúi đầu xuống tuyệt vọng nhắm mắt lại, làm người sao có thể gây ra chuyện lớn như vậy chứ?!
Dư Doanh Hạ co ro ở góc giường như con chim cút nhỏ, dáng vẻ vừa sợ vừa lúng túng ấy lại khiến Nhan Hoài Hi khẽ nhíu mày, nàng không muốn thấy Dư Doanh Hạ trong bộ dạng như vậy.
Tâm trạng của Nhan Hoài Hi rất phức tạp, phức tạp đến mức ngay cả bản thân cũng không rõ rốt cuộc mình muốn điều gì.
Nàng đưa tay nâng cằm Dư Doanh Hạ lên, đầu ngón tay lạnh buốt khiến con thỏ nhỏ run lên khe khẽ.
Sau nửa ngày nghỉ ngơi, sắc mặt Dư Doanh Hạ đã khá hơn nhiều. Dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ít ra không còn trông như sắp tắt thở như tối qua nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!