Chương 20: Hôn mê

"Tạch."

Dư Doanh Hạ đặt bút xuống, có chút u sầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng sáng treo cao, ánh trăng trong trẻo chiếu rọi cả đêm đen, nhưng lại chẳng thể soi sáng nỗi mông lung trong lòng nàng.

Tiến độ công việc hơi chậm, nhưng đó không phải vấn đề. Dương Tầm Chu là một vị sếp rất tốt, không hề ép thời hạn, chỉ bảo nàng cứ từ từ mà làm, dù có vẽ vài năm cũng không sao. Nhưng so với việc vẽ tranh, tu luyện mới là điều quan trọng hơn, bởi vì chỉ khi vượt qua được giới hạn sinh mệnh của phàm nhân, nàng mới có thể ở lại "chiếc thuyền giặc" của Dương Tầm Chu lâu dài.

Dư Doanh Hạ thở dài, chỉ mong các nhân vật chính trong những cuốn sách kia đều là người bận rộn, hoặc xem thường mấy quyển tiểu thuyết tầm phào như này, mãi mãi đừng phát hiện ra thì tốt.

Nếu không, sớm muộn gì nàng cũng sẽ bị vạ lây.

Về chuyện tu luyện, Dương Tầm Chu đã giúp nàng tìm vài bộ công pháp. Những công pháp đó tuy hợp với linh căn của nàng nhưng lại quá tầm thường, mà tầm thường thì đồng nghĩa với việc hạn chế tiềm năng tu hành sau này.

Nhan Hoài Hi chỉ liếc qua một lần rồi ném hết đống đó sang một bên, không cho nàng luyện, còn nói: "Đến kê bàn cho ta cũng không xứng."

Nàng bảo Dư Doanh Hạ chờ thêm chút nữa, công pháp thích hợp sẽ nhanh chóng được gửi đến.

Dư Doanh Hạ vẫn còn nhớ rõ biểu cảm khi ấy của Nhan Hoài Hi, trong mắt nàng ẩn hiện sát khí, hẳn là đã gặp phải rắc rối gì đó.

Dư Doanh Hạ cũng không vội. Dục tốc bất đạt, muốn có được công pháp tốt thì phải kiên nhẫn, mà điều nàng có thừa nhất chính là kiên nhẫn.

Chỉ là bây giờ, điều khiến nàng phiền não không phải công pháp, mà là vị đại phản diện hay thay đổi thất thường kia. Dường như trên đời này, chỉ có Nhan Hoài Hi mới khiến nàng phải bận tâm đến vậy.

Không biết có phải là ảo giác hay không, từ sau khi nhận cây trâm bướm bằng hồng ngọc ấy, Dư Doanh Hạ luôn có cảm giác bị ai đó dõi theo. Cảm giác ấy khiến nàng lạnh sống lưng, gai người, đêm ngủ cũng chẳng yên.

Dương Tầm Chu đưa cho nàng an thần hương nhưng nàng không dám đốt, sợ rằng nếu ngủ quá sâu, lỡ có chuyện gì xảy ra sẽ chẳng kịp tỉnh lại.

Chỉ vài ngày trôi qua, quầng thâm dưới mắt nàng lại đậm hơn, vẻ mệt mỏi chẳng thể che giấu.

Nàng từng nghi ngờ rằng cảm giác ấy là do cây trâm mang lại. Nếu hôm đó mình chưa thật sự xóa tan nghi ngờ trong lòng Nhan Hoài Hi, thì đối phương có thể đang lợi dụng cây trâm này để giám sát mình.

Vì thế, Dư Doanh Hạ từng cẩn thận thăm dò Nhan Hoài Hi, nhưng phản ứng của đối phương lại càng kỳ lạ hơn!

Dư Doanh Hạ không cảm nhận được sát khí hay nghi ngờ nào từ Nhan Hoài Hi, nhưng mỗi lần gặp, nàng ta hoặc là hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, hoặc là nói mấy câu kỳ quặc mà nàng nghe chẳng hiểu gì, đầy vẻ móc mỉa khó ở chả hiểu ra sao.

Trước đây lúc bị con mèo đen nhà bạn chê ghét, Dư Doanh Hạ cũng từng bối rối y hệt như bây giờ. Nàng không hiểu nổi tâm tư của loài mèo, cũng chẳng biết mình đã làm gì khiến mèo phật lòng.

Hiện tại nàng bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải Nhan Hoài Hi đã phát hiện ra bí mật của mình không? Bởi hôm Nhan Hoài Hi nổi giận, nàng vừa khéo lại vẽ mấy thứ không nên vẽ. Nếu thật sự bị đối phương phát hiện thì...

Chắc không thể nào đâu. Nếu Nhan Hoài Hi biết chuyện đó, e rằng nàng đã sớm bị băm nhỏ cho chó ăn, chứ đâu còn có thể an ổn đứng đây mà thở?

Sau vài ngày lén dò xét, Dư Doanh Hạ quả thực không cảm thấy luồng lạnh lẽo rợn người ấy từ Nhan Hoài Hi. Nhưng ngoài Nhân Hoài Hi ra, nàng lại không nghĩ ra được ai khác có thể khiến mình có cảm giác bị nhìn chằm chằm như vậy. Trừ khi gần đây tinh thần nàng quá căng thẳng, đến mức từ ác mộng đã tiến hóa thành hoang tưởng bị hại rồi?

Đêm đã khuya, Dư Doanh Hạ cảm thấy cơ thể đặc biệt mệt mỏi, đầu óc cũng nặng trĩu.

Nàng đặt tranh vẽ sang bên cho khô, rồi dọn dẹp bút mực. Với tình trạng hiện tại, sáng tác gì cũng vô ích, chi bằng nghỉ ngơi vài ngày.

"Cốc, cốc, cốc."

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến tay Dư Doanh Hạ run bắn, cây bút trong tay "cạch" một tiếng rơi xuống đất.

Do những ngày qua tinh thần luôn căng như dây đàn, tim nàng đập thình thịch, tưởng chừng sắp nhảy khỏi cổ họng.

"Dư Doanh Hạ?" Giọng Nhan Hoài Hi vang lên ngoài cửa.

Chỉ cần nghe thấy giọng nói ấy, mọi căng thẳng trong người Dư Doanh Hạ lập tức tan biến. Trong đêm tối nặng nề, khi luôn có cảm giác bị một đôi mắt âm thầm dõi theo, sự xuất hiện của Nhan Hoài Hi lại mang đến một chút an lòng kỳ lạ.

Nàng vội mở cửa, Nhan Hoài Hi khoác thêm áo mỏng đứng ở cửa thư phòng, nhíu mày nhìn vào bên trong. Dư Doanh Hạ bỗng nhớ đến bức tranh đang phơi trên bàn, tay chân liền trở nên luống cuống.

May thay, Nhan Hoài Hi dường như không chú ý đến. Tầm mắt nàng thu lại, chuyển sang người Dư Doanh Hạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!