"Đúng là gan to bằng trời, vậy mà dám..." Sắc mặt Nhan Hoài Hi lúc xanh mét lúc đỏ rần, cuối cùng tức đến bật cười.
Thì ra đây là chuyện nàng ta làm sau lưng mình ở chỗ Dương Tầm Chu sao? Bảo sao cứ phải giấu giấu giếm giếm! Xem ra là nàng nhìn lầm người rồi, Dư Doanh Hạ bây giờ đâu còn là con thỏ nhỏ nhát gan như trước, rõ ràng càng ngày càng táo bạo, chỉ là cái hướng táo bạo hơi bị lệch mà thôi!
Trước kia, nàng ta cũng chỉ dám nhân lúc nàng bị trọng thương mới đi nịnh hót chủ mới, chứ cho dù có mười cái gan cũng không dám vẽ nàng vào thể loại tranh đó!
Nhan Hoài Hi nghĩ mình đại khái cũng đoán được "câu chuyện" mà Dương Tầm Chu vừa nói đến là cái gì rồi. Hẳn là kiểu giống như quyển thoại bản mà Dư Doanh Hạ làm rơi hôm nọ bên mép giường của mình chứ gì. À há, thì ra là vậy, hóa ra tác giả cái kiệt tác đó chính là Văn Thánh! Khó trách năm xưa nàng ta phải trốn biệt tăm biệt tích... e là vì các nhân vật trong sách tìm đến tận cửa rồi cũng nên!
Dư Doanh Hạ tuy kịp bịt miệng Văn Thánh, nhưng tâm tư của nàng ta đã phơi bày hết trên bức vẽ rồi. Chắc cái động tác bịt miệng đó chỉ là để che mắt mình, phòng ngừa bị mình phát hiện mà thôi.
Nhan Hoài Hi hừ khẽ một tiếng. Nhưng mà lạ thật, rõ ràng là bị chọc giận đến mức cười lên, nhưng trong lòng nàng lại chẳng dấy lên chút sát ý nào. Nếu là trước kia ai dám làm chuyện như thế, nàng chắc chắn đã lột da rút gân, tuyệt đối không cho kẻ đó thấy được bình minh hôm sau!
Lá gan thật không nhỏ... Chẳng lẽ là vì dạo gần đây nàng dung túng nàng ta quá mức hay sao?
Nhan Hoài Hi khẽ lắc bát nước đường trong tay, mùi ngọt vẫn còn vương nơi đầu lưỡi. Thôi vậy, nể tình mấy hôm nay đối phương chăm sóc mình cũng xem như tận tâm, tạm thời tha cho một mạng. Bất quá tội chết có thể miễn tội sống khó tha, chuyện này tuyệt đối không thể cho qua dễ dàng.
Nàng ngược lại muốn xem xem, Dư Doanh Hạ rốt cuộc có ý xấu với mình tới mức nào! Đợi điều tra rõ, rồi sẽ gõ đầu cho thuộc hạ này tỉnh ra, xem còn dám cả gan mơ mộng lung tung nữa không!
Ngay lúc ấy, Dư Doanh Hạ vừa mới đốt xong vật chứng thì bỗng sống lưng lạnh toát. Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Lạ thật, trời đang nóng thế này, ngoài kia cũng không có gió, sao tự nhiên lại thấy rùng mình?
Nàng đặt bút xuống, đưa tay ra ngoài cửa sổ thử cảm nhận nhiệt độ...
Lúc này, con bướm máu trên khung cửa sổ đã biến mất, chỉ còn lại một chút dấu vết mờ mờ rất khó nhận ra.
Đột nhiên, mầm cây trong sân khẽ lay động, một luồng gió lạnh lẽo rõ ràng không thuộc về mùa này bất ngờ thổi qua toàn bộ Tam Khê Thành.
Dường như có người đang thi pháp ở trong thành. Cảm giác ấy khiến lòng Dư Doanh Hạ siết lại. Gió lạnh đến mức khiến tay nàng tê rát, thứ khí tức này... nàng từng cảm nhận qua, giống hệt kiếm ý còn sót lại trên vết thương của Nhan Hoài Hi!
Khoan đã... chẳng lẽ Phương Nguyệt Đồng đã trở về?!
Gió lạnh cuốn qua, cuốn sạch mùi tử khí vẫn còn vương trong thành. Không bao lâu sau, một bóng người hấp tấp xuất hiện trước cửa tiểu viện Dư gia.
Phương Nguyệt Đồng gõ cửa dồn dập, vừa nhìn thấy Dư Doanh Hạ an toàn vô sự thì lập tức thở phào.
"Xin lỗi, dạo này ta đuổi giết một ma đầu, chẳng may bị giam vào bí cảnh, đến khi thoát ra mới nhìn thấy thư ngươi để lại, nên mới vội đến đây. Ngươi có bị thương không?" Giọng nàng mang theo vẻ áy náy rõ rệt, hình như mỗi lần có chuyện thì nàng đều có việc ngoài ý muốn.
"Ta không sao, ngươi đừng lo. Gặp sự cố đâu phải do ngươi cố ý. Chỉ là gần đây trong Tam Khê Thành có người bán ra mấy loại đan dược hại người. Đã có hai người chết sau khi uống. Người tập kích ta hôm nọ còn biến thành xác sống biết đi! Nếu không sớm tóm được kẻ đứng sau, e là sẽ loạn mất." Dư Doanh Hạ nói lên lo lắng của mình.
"Chúng ta đã bắt tay điều tra rồi. Ta vừa mới tóm được một tên trung gian buôn thuốc, đáng tiếc kẻ chủ mưu giấu quá sâu, đến giờ vẫn không phát hiện được tung tích!" Giọng Phương Nguyệt Đồng pha lẫn tức giận. Mỗi ngày lại có thêm người bị hại, máu đổ không ngừng, vậy mà hung thủ vẫn ngang nhiên ẩn nấp ngay dưới mí mắt nàng, bảo sao không giận cho được!
Thỉnh thoảng, Phương Nguyệt Đồng cũng có cảm giác thất bại. Rõ ràng lần đó nàng đã đâm thẳng kiếm xuyên qua ngực đối phương, kiếm cách tim không xa, bảo đảm mạng sống đối phương chỉ như sợi chỉ treo mành. Ấy thế mà người kia vẫn có thể đùa giỡn nàng như mèo vờn chuột, không để lộ ra một khe hở nào.
"Nghe ngươi nói vậy... chẳng lẽ ngươi đã biết hung thủ là ai rồi sao?" Dư Doanh Hạ nhìn nàng, cảm giác như đang nhìn một con Samoyed cụp tai ủ rũ, muốn giơ tay lên xoa đầu an ủi một cái.
Thật ra, trong lòng nàng cũng đã đoán được kết quả rồi. Ngoài "vua gánh nồi" là Nhan Hoài Hi ra, e rằng chẳng còn ai khác đủ tiêu chuẩn nữa.
"Chính là người ta từng nói với ngươi trước đó, là môn chủ trốn ra từ Ma Môn. Loại đan dược ta vừa chặn được chính là đồ bẩn do Ma Môn của người đó luyện ra. Manh mối sư tôn ta có được cũng đều chỉ về phía nàng ấy. Còn vụ xác chết tấn công ngươi hôm trước... hung thủ tám phần cũng là người đó."
Phương Nguyệt Đồng càng nói càng chắc chắn, từng dấu vết, từng bằng chứng đều đổ dồn lên đầu Nhan Hoài Hi. Bất luận là ai đặt mình vào vị trí nàng, e rằng có miệng cũng khó đường chối cãi.
Dư Doanh Hạ khẽ thở dài trong lòng, có chút đau lòng cho Nhan Hoài Hi. Thật không hổ là "vua gánh nồi", bao năm nay bị người ta đổ oan đến mức như nước bẩn ngâm cho thấm vào da, rửa thế nào cũng không sạch nổi.
Nhưng trong những "chứng cứ" mà Phương Nguyệt Đồng vừa kể, ngoài thứ "bằng chứng" trong tay Ân Đạc, thì những thứ còn lại toàn là suy đoán. Điều này khiến Dư Doanh Hạ hơi tò mò, rốt cuộc Ân Đạc đang nắm giữ cái gì mà có thể khiến mọi người tin chắc như thế?
Nghĩ vậy nàng liền hỏi thẳng Phương Nguyệt Đồng. Đối phương thoáng sững lại, rõ ràng chưa từng nghĩ tới chuyện ấy.
Từ lâu, Phương Nguyệt Đồng đã quá tin tưởng vào lời Ân Đạc, đến mức vô thức bị ảnh hưởng, hễ có chuyện gì dính dáng đến Nhan Hoài Hi là tự động cho rằng tội chắc chắn thuộc về nàng ta. Còn lý do? Đơn giản thôi, vì từ trước đến giờ, Ân Đạc vẫn luôn nói tới điều đó bên tai nàng.
"Ta không rõ sư tôn có bằng chứng gì cả." Đứa nhỏ ngốc ấy lắc lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!