Chương 14: Thân thiết

Dư Doanh Hạ suýt nữa rửa tróc cả da tay, vậy mà đến lúc rửa xong, khi nàng đưa tay lên ngửi, trên đó dường như vẫn còn vương lại mùi hôi tanh ghê tởm.

Sắc mặt nàng hơi tái, chỉ cần nghĩ đến nguyên liệu luyện ra "tiên đan" ấy là dạ dày lại cuộn trào, buồn nôn không dứt.

Nhan Hoài Hi nằm trên giường êm đã lâu mà vẫn chưa thấy người trở lại, lông mày nàng khẽ nhíu, trong mắt thoáng hiện một tia lo lắng mà chính bản thân nàng cũng không nhận ra.

Một lúc lâu sau, bóng dáng Dư Doanh Hạ mới xuất hiện từ gian bếp, chỉ là nàng không lập tức bước ra sân, dường như cố ý giữ một khoảng cách nhất định với Nhan Hoài Hi.

"Dư hộ pháp, ngươi đứng xa vậy làm gì? Chẳng lẽ sợ ta ăn thịt ngươi sao?" — Giọng Nhan Hoài Hi pha chút không vui.

"Thuộc hạ chỉ sợ mùi trên tay mình khiến ngài khó chịu thôi." Dư Doanh Hạ biết rõ vị phản diện này cực kỳ kén chọn, nàng sợ nếu để mùi hôi chưa tan mà lại tiến gần, e rằng sẽ bị đối phương cho một cái tát văng đi mất.

Nhan Hoài Hi khẽ cười khẩy. Trong nụ cười ấy tuy vẫn mang theo một chút xíu ghét bỏ, nhưng càng nhiều hơn lại là sự dung túng dành cho kẻ thuộc hạ vụng về này,  thứ mà cả hai người đều chưa ý thức được.

"Lại đây đi, chút mùi này so với dược quật của Trường Sinh Môn còn dễ ngửi gấp trăm lần." Nhan Hoài Hi phẩy phẩy tay tỏ vẻ không bận tâm, ra hiệu cho Dư Doanh Hạ ngồi lại bên cạnh mình.

Huống chi, mùi hương hoa đào thoang thoảng từ linh hồn Dư Doanh Hạ đủ để át đi tất cả. Nếu đổi lại là người khác, có lẽ Nhan Hoài Hi đã sớm ném ra khỏi Tam Khê Thành rồi.

Nghe nhắc đến dược quật, trong đầu Dư Doanh Hạ lập tức hiện lên những hình ảnh từ ký ức của nguyên chủ. Trong Trường Sinh Môn có hai nơi kinh khủng nhất, một là thi quật do tên điên môn chủ đời đầu tiên tạo nên, cái thứ hai là dược quật sinh ra từ thí nghiệm điên rồ của môn chủ đời thứ hai.

Nhan Hoài Hi chính là người đã bò ra từ dược quật ấy.

Trong ký ức nguyên chủ, Nhan Hoài Hi cực kỳ ghét mùi thuốc, hẳn vì nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nguyên chủ chưa từng vào dược quật, chỉ đứng bên ngoài đưa đồ cho môn chủ, nhưng có thể tưởng tượng nơi đó chẳng khác gì địa ngục trần gian.

Ngay cả trong dữ liệu hệ thống, chuyện này cũng chỉ được nhắc đến sơ sài.

Nguyên chủ thuở nhỏ từng gặp Nhan Hoài Hi một lần, khi ấy bị bộ dạng thê thảm của nàng dọa đến khóc òa. Ký ức đó khiến Dư Doanh Hạ không khỏi dâng lên nỗi xót xa và thương cảm, khi nhìn thấy qua góc nhìn của nguyên chủ, 

Nhan Hoài Hi nghe thấy tiếng bước chân Dư Doanh Hạ ngày càng gần, nàng nhắm mắt lại, tận hưởng ánh nắng ấm áp và hít sâu mùi hương hoa đào ngày càng nồng đậm trong không khí.

Rồi nàng lại cảm nhận được Dư Doanh Hạ bưng một chiếc bát đặt bên cạnh mình, chiếc thìa hơi lạnh chạm khẽ vào môi.

Theo phản xạ, Nhan Hoài Hi hé miệng, uống một ngụm nước đường được đút đến. Vị ngọt thanh mát lan nơi đầu lưỡi, khiến tâm trạng nàng dịu đi, khoan khoái hơn hẳn.

Mùi hôi thối ban nãy khiến nàng chán ghét, không còn khẩu vị ăn uống, giờ nhờ Dư Doanh Hạ trở lại mà hương thơm quen thuộc giúp xua tan mùi khó chịu, khiến khẩu vị nàng cũng quay về đôi chút.

"Thế nào, sao hôm nay lại đột nhiên trở nên thân thiết như vậy?" Trong mắt Nhan Hoài Hi ánh lên ý cười, nhưng ẩn chứa cả một chút khó hiểu. Nàng có thể cảm nhận được tâm trạng của Dư Doanh Hạ đang thay đổi, dường như càng ngày càng gần gũi với mình hơn.

"Bình thường thuộc hạ không thân thiết sao?" Có lẽ vì bị cảm xúc thương xót chi phối, Dư Doanh Hạ vô thức đáp lại bằng giọng đùa đùa.

Đôi mắt hồ ly của Nhan Hoài Hi hơi nheo lại, từ trên xuống dưới quan sát nàng, khiến Dư Doanh Hạ bị nhìn đến mức căng thẳng.

"Không thân mật bằng ngươi bây giờ." Nhan Hoài Hi khẽ nói, rồi đưa tay lên giúp Dư Doanh Hạ vuốt lại vài sợi tóc rối bên má.

Dư Doanh Hạ sợ nàng động mạnh sẽ làm rách vết thương nên hơi nghiêng người lại gần. Khoảng cách giữa hai người vì thế càng thêm gần, tư thế ấy lại mang theo chút thân mật khiến người bị chạm vào bất giác nín thở.

Giọng nói của Nhan Hoài Hi lần này lại hiếm thấy ôn hòa, không hề pha chút trêu chọc hay mỉa mai nào. Dư Doanh Hạ lại có phần không quen, vì tư thế thân mật ấy mà trở nên căng thẳng, trong lòng vì vậy lại không khỏi lo lắng, chẳng biết vị phản diện này có đang "nói bóng nói gió" gì không.

"Chủ thượng, tuy ngài khen ta thân thiết, nhưng thuốc tối nay thì vẫn phải uống đấy ạ." Nàng dè dặt nói, biết rõ rằng mỗi khi Nhan Hoài Hi chịu mềm giọng thì tám, chín phần là đang mưu tính trốn việc uống thuốc.

Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng, dịu dàng trong mắt lập tức tắt ngấm. Bàn tay vừa định thu lại liền chuyển hướng, ngón trỏ búng thẳng vào giữa trán Dư Doanh Hạ.

Lực đạo lại không hề nhẹ, đau đến mức Dư Doanh Hạ nước mắt lưng tròng, vội ôm lấy trán.

Nhan Hoài Hi không nhìn thẳng vào đôi mắt đáng thương của nàng, trong lòng chỉ nghĩ: Đáng đời.

Dư Doanh Hạ chẳng hiểu vì sao tự nhiên lại bị búng trán, nhưng nhìn thấy sắc mặt Nhan Hoài Hi không vui, nàng cũng chẳng dám hỏi nhiều. Chỉ đành ngoan ngoãn bưng bát nước đường dâng lên, cẩn thận đút từng thìa cho vị tổ tông sống trước mặt. Nhan Hoài Hi dù trong lòng còn bực, nhưng cũng không từ chối, để mặc nàng chăm sóc.

Đợi đến khi bát nước đường cạn đáy, Dư Doanh Hạ mới chợt nhớ, cái túi vải gói viên "tiên đan" ban nãy nàng vứt trên đất vẫn chưa thu dọn. Nhưng vừa ngoảnh đầu nhìn lại, lại phát hiện cái túi ấy đã biến mất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!