Dư Doanh Hạ tin tưởng rằng chỉ cần có Nhan đại phản diện ra tay, nhất định là hàng thượng phẩm. Vì vậy, nàng dứt khoát ném sang một bên cuốn công pháp không biết có dùng được hay không, rồi chuyên tâm nghiên cứu mấy quyển mà Nhan Hoài Hi vừa trao cho.
Nhan Hoài Hi còn kiên nhẫn, chậm rãi giảng giải cho nàng nghe ưu khuyết điểm của từng quyển, lại thuận tiện giúp nàng phân tích xem thể chất và linh căn của mình phù hợp với loại nào nhất.
Sau khi cân nhắc, Dư Doanh Hạ chọn một bộ có tên là Sinh Tử Hồn Độ. Theo lời Nhan Hoài Hi, nếu tu thành bộ này, sẽ có thể vượt qua ranh giới sinh tử, dù bị người khác giết cũng có thể trực tiếp hóa thành quỷ tu, mà tu vi không bị tổn hao chút nào.
Dư Doanh Hạ ôm cuốn công pháp về phòng, háo hức muốn nghiên cứu. Còn Nhan Hoài Hi thì cầm lấy túi gấm xanh nhạt trong tay, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy giễu cợt.
Ân Đạc, món nợ năm đó, ta sẽ từ từ tính với ngươi.
Việc Dư Doanh Hạ vô tình mang đến túi gấm này quả là ngoài dự kiến nhưng lại cực kỳ hữu dụng. Không ngờ tiểu nha đầu đó lại tin tưởng Dư Doanh Hạ đến mức này. Cũng phải thôi, ngay cả nàng còn suýt bị lừa, huống chi Phương Nguyệt Đồng ngây ngốc kia.
Giờ có trong tay phương tiện liên lạc kín đáo như vậy, nàng có thể mượn thân phận của Dư Doanh Hạ để làm được rất nhiều chuyện.
Nhan Hoài Hi ung dung thong thả mở túi gấm, đang nghĩ ngợi xem nên động chút thủ đoạn nào trong đó, thì cửa phòng lại vang lên tiếng gõ nhẹ.
"Vào đi." Nàng không cần thăm dò cũng biết là Dư Doanh Hạ, nhưng chẳng phải nàng ấy vừa mới đi nghiên cứu công pháp sao? Sao mới vừa đi đã quay lại nhanh vậy?
Thực ra, trước nay Nhan Hoài Hi vẫn nghi ngờ việc Dư Doanh Hạ mất hết tu vi. Linh lực trong cơ thể nàng hầu như đã bị Dư Doanh Hạ hút hết ra, vậy sao có thể đột nhiên "mất sạch tu vi" một cách vô lý như vậy được?
Nàng đã thử dò xét Dư Doanh Hạ nhiều lần, nhưng đối phương chưa bao giờ để lộ sơ hở. Dù có bị dồn đến bước suýt mất mạng, quanh người Dư Doanh Hạ vẫn không hề có dao động linh lực, trông chẳng khác nào một phàm nhân thực thụ.
Nếu Dư Doanh Hạ thực sự có âm mưu khác và chỉ giả vờ để tiếp cận mình, cũng không cần phải cực đoan làm đến mức này. Chẳng lẽ... thật sự giống như lời Dư Doanh Hạ từng nói, vì muốn vây khốn đám người Phương Nguyệt Đồng, nàng ấy đã tự mình hy sinh toàn bộ tu vi?
Ban đầu, Nhan Hoài Hi xem đây là khả năng hoang đường nhất, nhưng hiện tại trong lòng nàng, ý tưởng kiên định ấy đã bắt đầu lung lay.
Dư Doanh Hạ bước vào, trên tay ôm cuốn công pháp, vẻ mặt vừa rối rắm vừa lúng túng, dường như có điều muốn nói nhưng lại ngại mở miệng.
"Có chuyện thì nói đi." Nhan Hoài Hi có chút chịu không nổi ánh mắt đáng thương kia đang nhìn mình.
"Cái đó... Chủ thượng, thuộc hạ đọc không hiểu công pháp này." Cuối cùng Dư Doanh Hạ cũng khó khăn thốt ra mấy chữ.
Toàn bộ kiến thức tu tiên của nàng đều đến từ ký ức của nguyên chủ, mà kiến thức nguyên chủ lại không nhiều, hơn nữa nguyên chủ vốn là đao tu, hiểu biết về hồn tu gần như bằng không.
Hồn tu nhất đạo phức tạp gấp nhiều lần so với pháp tu khác. Khi Dư Doanh Hạ mở Sinh Tử Hồn Độ ra, chữ nghĩa trên giấy như biến thành thiên thư. Dù cố moi ký ức của nguyên chủ ra nghiền ngẫm, nàng vẫn không tài nào hiểu nổi.
Nàng trợn mắt đọc đi đọc lại suốt nửa ngày, cuối cùng đành đầu hàng, rầu rĩ quay lại tìm Nhan Hoài Hi.
Nhan Hoài Hi thì chẳng lấy làm lạ. Nàng biết muốn hiểu được hồn tu đâu phải chuyện dễ dàng, và cũng sớm đoán được rằng Dư Doanh Hạ chắc chắn sẽ thường xuyên đến hỏi mình.
"Lại đây, chỗ nào không hiểu?" Lúc này Nhan Hoài Hi vẫn chưa hình dung được chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.
"Chỗ này." Dư Doanh Hạ chỉ vào dòng đầu tiên của công pháp.
Nhan Hoài Hi im lặng một lát. Nàng không ngờ ngay câu mở đầu mà nàng ta đã không hiểu.
Dư Doanh Hạ kéo một chiếc ghế nhỏ lại ngồi bên cạnh, trông ngoan ngoãn như một học trò chuẩn bị nghe giảng.
"Xin lỗi chủ thượng, thuộc hạ thật sự không hiểu nổi phương pháp tu luyện của hồn tu."
Khóe môi Nhan Hoài Hi khẽ giật, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, linh cảm của nàng không sai. Dư Doanh Hạ đúng là "có năng lực" mỗi một câu đều không hiểu — mỗi dòng đều phải hỏi nàng. Sau khi Nhan Hoài Hi tốn bao công sức giảng giải lại toàn bộ công pháp theo cách Dư Doanh Hạ có thể nghe hiểu, đến lúc thực hành thì... lại gặp vấn đề mới.
Dư Doanh Hạ hoàn toàn không thể dựa vào công pháp dẫn dắt ra được sức mạnh linh hồn của mình.
Trải qua một buổi chiều dạy dỗ, Nhan Hoài Hi cảm thấy thương thế của mình sắp bị cái đồ học trò ngốc nghếch này chọc cho tái phát đến càng nghiêm trọng hơn.
Chẳng lẽ đây chính là phương thức mới nàng ta dùng để báo thù mình sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!