Trung tâm Tiên Lộ Cốc bỗng bùng phát luồng huyết vụ đỏ thẫm, tựa hồ muốn nghiền nát vạn vật. Đằng Nguyệt Lam là người đứng gần tâm điểm nhất, nàng thậm chí chưa kịp khuyên Nhan Hoài Hi tỉnh táo đã bị luồng sức mạnh đáng sợ ấy hất văng ra thật xa.
Mọi người trong cốc lập tức rơi vào hoảng loạn, lòng bàn tay Đằng Nguyệt Lam bị chính nàng bấu đến bật máu. Nàng chẳng biết rốt cuộc sai sót phát sinh từ đâu, nhưng có thể khẳng định rằng địch nhân đã lặng lẽ xâm nhập vào cốc, thậm chí không loại trừ khả năng có nội ứng.
Chủ thượng đang hoài nghi tất thảy mọi người.
Nhưng lúc này tuyệt đối không được rối loạn. Dù có liều mạng, dù có đối diện nguy cơ bị giết ngay tại chỗ, nàng vẫn phải tìm đường tiếp cận Nhan Hoài Hi.
Thế nhưng khi nàng vừa nhích chân một bước đã bị một đạo lực lượng xa lạ mà lạnh buốt đến run người chặn lại.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt lập tức dâng đầy vẻ kinh hãi.
Chỉ thấy giữa trời đất vốn phải nằm trọn trong quyền khống chế của chủ thượng bỗng xuất hiện một hư ảnh khổng lồ màu xám đen, tựa ác quỷ từ địa ngục bò lên, dữ tợn nhìn xuống nhân gian.
Huyết vụ vốn có thể đoạt mạng người trong khoảnh khắc lại bị bóng dáng ác quỷ ấy ngăn chặn bên ngoài. Hai luồng lực lượng đối chọi thế mà lại khiến huyết vụ bị áp chế, sắc đỏ kia cũng dần rút lui.
Môi Đằng Nguyệt Lam khẽ run, nàng nhớ đến lời chủ thượng từng nói về một ác quỷ lẽ ra đã bị tru sát từ rất lâu rất lâu trước kia.
Hư ảnh ác quỷ kia không hoàn toàn lơ lửng giữa không trung, từ thân ảnh đó có một dải khói tro mờ kéo dài xuống đất, chính xác hơn là bám chặt trên người Dư cô nương.
Đáng chết!
Đằng Nguyệt Lam nghiến răng, trong lòng mắng thầm thứ ác quỷ hèn hạ vô liêm sỉ kia. Nàng đang định lần nữa thử phá vỡ hai luồng lực để tiến vào thì bỗng một bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng.
Đằng Nguyệt Lam giật mình rồi quay đầu lại, khi nhìn rõ người vừa đến, trong thần sắc nàng thoáng hiện lên ý cầu cứu.
"Dương tiền bối..."
"Ngươi đừng qua đó nữa." Dương Tầm Chu thở dài, "Thứ kia không phải thứ ngươi có thể chống nổi. Cứ liều mạng xông vào, e rằng phải tróc một tầng da." Rõ ràng vận mệnh đã đổi thay đến mức này, cớ sao hôn lễ vẫn chẳng thể diễn ra suôn sẻ?
Bởi mới nói, vận mệnh quả là thứ ưa thích trêu đùa người đời.
"Để ta thử. Ngươi cứ tạm phong tỏa xung quanh, đừng để thứ gì thừa cơ lọt vào."
"Vâng." Đằng Nguyệt Lam gắng ép bản thân bình tâm. Khi nàng thu gom lại từng dòng suy nghĩ, những vấn đề trước kia bị nàng bỏ qua liền lần lượt hiện ra...
Vừa rồi là nước trong chiếc bình ấy có vấn đề, nhưng linh thủy kia vốn được sinh ra tự nhiên sau khi pháp khí được sinh thành, như vậy căn nguyên chẳng nằm ở linh thủy mà là ở chính chiếc bình kia.
Mà chiếc bình ấy lại do Tiểu Kỳ mang đến...
Phải rồi, Tiểu Kỳ đâu?
Sắc mặt Đằng Nguyệt Lam trong khoảnh khắc liền trắng bệch. Nghĩ theo hướng xấu, là Tiểu Kỳ đã gặp bất trắc; mà nghĩ theo hướng còn tệ hơn, thì nội ứng lại chính là người ở cạnh nàng.
Dù là kết quả nào, cũng đều là điều nàng không muốn nhìn thấy.
Tuy trước mặt hậu bối Dương Tầm Chu vẫn gắng tỏ vẻ cứng cỏi, nhưng khi thực sự đối diện sát ý của Nhan Hoài Hi, đôi chân nàng vẫn có chút mềm nhũn.
Nhưng vào lúc này, người duy nhất còn đủ lực trấn áp cục diện chỉ có mình nàng. Huống hồ, người gặp chuyện lại là muội muội do chính nàng nhận về, Dương Tầm Chu đành cắn răng, tự mở cho mình một lối đi bằng bút pháp.
Nhan Hoài Hi cảm giác có người tiến lại gần, nàng siết chặt người trong lòng, luồng lực ngập tràn sát ý lập tức đâm thẳng về phía đối phương. May thay Dương Tầm Chu đã sớm đề phòng, nàng giương lên một màn kết giới bảo hộ, miễn cưỡng đỡ được một kích của đối phương.
"Ngươi bình tĩnh lại một chút, đừng dùng lực mạnh như thế! Cẩn thận tổn thương đến Doanh Hạ!" Tiếng kinh hô của Dương Tầm Chu kéo được đôi phần lý trí của Nhan Hoài Hi trở về. Nàng lập tức cúi xuống nhìn người trong lòng, dù đang hôn mê nhưng Dư Doanh Hạ vẫn hiện rõ vẻ đau đớn trên gương mặt.
Tiếng thở yếu ớt cùng tiếng rên khẽ của nàng như lưỡi dao sắc cứa thẳng vào lòng Nhan Hoài Hi. Toàn thân nàng lạnh buốt, từ trái tim đến chân tay đều như hóa thành băng vụn.
Lợi dụng khoảnh khắc nàng phân tâm vì lo cho Dư Doanh Hạ, Dương Tầm Chu lập tức chen đến gần.
Đến khi đến gần, nàng mới thấy người vốn luôn ung dung đoan nhã kia giờ lại quỳ ngồi trên đất, ôm chặt cô nương trong lòng, trông đặc biệt thê thảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!