"Đinh linh..."
Tiếng chuông gió khẽ ngân, những chiếc chuông vốn nên đung đưa theo chiều gió, vậy mà ngay khi cửa đại khố mở ra, chúng bỗng rung lên khác thường, tựa hồ muốn lay động theo hướng ngược lại với gió. Chỉ cần âm sắc của chúng lệch đi nửa phần, Nhan Hoài Hi ắt sẽ lập tức nhận ra dị trạng nơi này.
Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc cảnh báo sắp vang lên, vài sợi hắc vụ đã quấn lấy hàng chuông gió, cưỡng ép khống chế sự rung động của chúng lại.
Âm thanh nhẹ nhàng bị gió cuốn đi, tất cả âm u và nguy cơ đều bị che giấu trong một tầng khí tức yên hòa.
Tại nơi đang cử hành đại điển, nhạc công đang tấu khúc vui mừng, gió nhẹ mang theo cánh hoa phất xuống, hương hoa nhàn nhạt thấm vào lòng người.
Tìm được chỗ nghỉ xong, Dương Tầm Chu theo đoàn người đến địa điểm cử hành hôn lễ. Nơi đây náo nhiệt phi phàm, nàng còn bị mấy đứa trẻ trên đường chạy tới nhét cho một viên kẹo.
"Ngài cứ ngồi ở đây, nếu có chuyện gì cần, cứ gọi ta bất cứ lúc nào." Người hầu cung kính nói với Dương Tầm Chu.
"Ngươi cứ đi làm việc đi, ta ở đây không có gì đâu." Dương Tầm Chu đáp.
Nàng được sắp xếp ngồi ở hàng ghế phía trước, cũng là vị trí có tầm nhìn tốt nhất. Vừa ngẩng đầu, nàng liền thấy không xa là Đằng Nguyệt Lam, người đã dẫn nàng vào cốc hôm nọ. Dương Tầm Chu định chào một tiếng, nhưng nhìn đối phương có vẻ bận rộn, nàng đành không làm phiền.
Lạ thật... đã đến giờ này rồi, sao Tiểu Kỳ vẫn chưa mang lễ khí đến? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Đằng Nguyệt Lam chờ trái chờ phải vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Kỳ đâu, giờ lành thì sắp đến, chủ thượng sẽ đưa Dư cô nương đến đây, lễ khí lại chưa chuẩn bị xong. Thứ này nặng nề mà lại quan trọng, trong nghi thức không thể thiếu, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.
Thôi, tự mình đi tìm vậy. Không biết đứa nhỏ kia gặp rắc rối gì, thời điểm thế này lẽ ra phải thông báo sớm cho nàng một tiếng mới đúng.
Đằng Nguyệt Lam vừa định đi về phía nhà kho, khóe mắt bỗng liếc thấy trên chiếc bàn gần đó đặt một chiếc hộp?!
"Cái này là lúc nào..." Đằng Nguyệt Lam sững lại. Chẳng lẽ nàng bận đến hồ đồ rồi sao? Tiểu Kỳ đã mang đồ tới?
Nàng vỗ vỗ trán mình, vội bước đến kiểm tra.
Đằng Nguyệt Lam mở hộp ra, bên trong là một bình ngọc xanh trên thân khắc hoa sen song sinh, mang ý nghĩa tình ý không chia lìa, đồng sinh cộng tử, sống chết có nhau.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, đúng là lễ khí thật rồi. Xem ra là nàng quá bận nên không để ý Tiểu Kỳ đã mang đến.
Đứa nhỏ này cũng thật là, vật quan trọng như vậy phải đích thân giao cho nàng mới đúng, sao lại đặt bừa một chỗ? Không biết giờ nàng ấy đi đâu rồi.. Dạo trước thân thể nàng không khỏe, bệnh lên xuống thất thường mãi không dứt, mấy ngày nay mới khá hơn đôi chút. Nàng vốn muốn để nàng ấy ra ngoài hóng gió, hưởng chút hỷ khí, vậy mà giờ lại chẳng biết chạy đi đâu.
Thôi, lát nữa bảo Giang Lê đi xem, đừng để bệnh cũ tái phát.
Đằng Nguyệt Lam vừa ôm lễ khí đặt lên án, vừa âm thầm nghĩ lát nữa phải sắp xếp đại phu xem thử tình hình của Tiểu Kỳ.
"Tùng!" Theo một tiếng trống vang lên, giai điệu đang diễn tấu cũng thay đổi. Khúc nhạc vui mừng rộn rã ban nãy dần chuyển sang trang nghiêm, mang theo nhịp điệu thần thánh.
Pháp tắc của âm luật bắt đầu cộng hưởng, tuyên cáo với thiên địa rằng có hai người sẽ kết đạo lữ dưới sự chứng giám của thiên đạo.
Tầng mây yên ả trên bầu trời đột nhiên trồi lên từng đợt, rồi trong mây dần xuất hiện những quầng sáng nhiều màu ẩn ẩn hiện hiện. Nếu nhìn kỹ còn thấy những dị tượng mang điềm lành đang được vẽ nên giữa lớp mây ấy.
"Tỷ tỷ, nhìn kìa, đám mây kia giống con chim to ơi là to!" Một đứa trẻ kéo tay áo chị mình, hớn hở chỉ lên trời.
"Đó là bích dực điểu (chim liền cánh), thiên đạo cũng đang chúc mừng hỷ sự của hai vị tân nương đó." Người phụ trách trông mấy đứa trẻ ngẩng lên nhìn dị tượng thần thú do mây hóa thành, khóe môi cũng bất giác cong lên.
"Còn có hai con cá nữa! Cá bay lên trời rồi!"
"Đó là song ngư, chỉ là mây thôi, không phải cá thật bơi lên trời đâu." Nàng kiên nhẫn giải thích cho hai tỷ muội.
Không bao lâu sau, hai nữ tử mặc hỉ phục xuất hiện trên con đường rải đầy cánh hoa.
Lễ quan lập tức tiến lên nghênh đón, vừa đi vừa xướng lễ.
"Trời hôm nay bị gì vậy? Sao còn có hiệu ứng đèn sân khấu nữa?" Dư Doanh Hạ hơi nheo mắt lại. Chỗ đặt án thờ phía trước dường như sáng hơn hẳn, mà từ bầu trời cũng có một tia sáng ngũ sắc rơi xuống đúng vị trí ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!