Chương 106: Trước hôn lễ

Bánh điểm tâm do Nhan Hoài Hi hấp cuối cùng cũng chín. Tuy bề ngoài hơi mềm nhão, chẳng ra hình dáng gì, nhưng ít nhất vẫn ăn được, không đến mức đầu độc người khác.

Dư Doanh Hạ thở phào nhẹ nhõm. Để canh chừng Nhan Hoài Hi không cho nàng tiện tay cho vào bánh những thứ như xì dầu, muối, hoa hồi linh tinh, suốt cả quá trình nàng gần như dán chặt sự chú ý lên người đối phương.

Chính nhờ vậy mới miễn cưỡng làm ra được một mẻ có thể ăn được. Ban đầu Nhan Hoài Hi vốn nắn điểm tâm thành hình con thỏ nhỏ, nhưng sau khi hấp xong, hiệu quả lại chẳng được như mong muốn, cái thì mềm oặt, cái thì sụm xuống, hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.

Nàng nhìn mà có phần ghét bỏ, cái dạng thế này, nàng còn ngượng không dám mang đi đưa cho Doanh Hạ.

Trái lại, Dư Doanh Hạ lại nếm ra từ chiếc bánh ấy một kiểu "xấu xí mà đáng yêu". Nàng đem chiếc bánh mình làm đưa cho Nhan Hoài Hi, còn bản thân thì cầm lấy cái xấu xí kia.

"Doanh Hạ, cái này để ta giữ cho, lần sau ta sẽ làm cái tốt hơn." Nhan Hoài Hi nhìn chằm chằm chiếc bánh xấu trong tay nàng, có chút muốn giấu đi tác phẩm thất bại này. Doanh Hạ đã dốc lòng dốc sức tận tay dạy nàng, kết quả cuối cùng lại chỉ ra được thứ như vậy, nàng quả thực có chút ngượng ngùng.

"Không cần, dù sao cũng là ta dạy, ta làm sư phụ thì cũng phải nếm thử chứ." Dư Doanh Hạ đợi cho bánh trên đĩa nguội bớt, rồi đưa lên cắn một miếng.

"Thế nào?" Trong lòng Nhan Hoài Hi âm thầm cầu nguyện, thứ này tuy nhìn xấu, nhưng ít nhất ăn vào cũng đừng quá tệ.

Dư Doanh Hạ cẩn thận nhai nếm một chút, rồi đôi mắt khẽ sáng lên, có hơi ngọt, đường cho vào có phần nhiều, lớp vỏ bánh bên ngoài hơi dính, ngoài ra thì cũng chỉ là một chiếc điểm tâm bình thường.

Nhưng đối với Nhan Hoài Hi mà nói, đây đã là một bước tiến cực kỳ to lớn!

Dư Doanh Hạ bỗng nhiên có thể thấu hiểu cảm giác kích động của cô giáo mẫu giáo năm xưa, khi nghe nàng lần đầu tiên hát "Ngôi sao nhỏ" đúng nhịp.

"Không tệ." Dư Doanh Hạ gật đầu, vô cùng hài lòng.

Nhan Hoài Hi thở phào nhẹ nhõm, sau đó nở một nụ cười tươi rạng rỡ.

Xem ra, nàng ở phương diện nấu nướng này cũng khá là có thiên phú.

Nhân lúc Dư Doanh Hạ không để ý, nàng lén lấy chiếc bánh kia cắn một miếng. Dư Doanh Hạ chưa kịp ngăn lại, thì đã thấy sắc mặt nàng biến đổi liên hồi.

"Không ngon." Nhan Hoài Hi bị Doanh Hạ nuông chiều đến mức kén khẩu vị, nên thứ nàng tự tay làm ra, quả thực là không thể ăn nổi.

"Lần đầu làm được đến mức này đã là rất giỏi rồi." Dư Doanh Hạ khen nàng vài câu, rồi múc cho nàng một bát nước đường, "Nhớ không, ngươi thích nhất cái này. Hồi còn ở Tam Khê Thành ngươi vừa uống thứ này vừa phơi nắng, có thể nằm lỳ trong sân cả ngày. Ngay cả khi Phương cô nương tới, ta muốn chia cho nàng ấy một chút ngươi cũng không chịu, giữ khư khư như bảo bối."

Trước kia, Dư Doanh Hạ có rất nhiều lời không dám nói. Bây giờ, nàng lại càng lúc càng thoải mái hơn.

"Ngươi ra ngoài đợi đi, ta làm thêm cho bọn nhỏ ít kẹo có thể để lâu."

Đám trẻ ấy từ nhỏ đã chịu không ít khổ cực, có thể sống tới hôm nay đã là một kỳ tích. Dư Doanh Hạ trước nay luôn mang lòng thương cảm với chúng, những ngày trước kia đã khổ như vậy rồi, nàng cũng muốn chuẩn bị thêm chút kẹo cho bọn trẻ. Để phòng bất trắc, mấy món kẹo này tạm thời vẫn đừng để Nhan Hoài Hi nhúng tay vào thì hơn.

Nhan Hoài Hi nhìn theo bóng lưng Dư Doanh Hạ lại tất bật bận rộn, trong lòng cũng chợt nhớ lại đủ mọi chuyện ở Tam Khê Thành.

Nếu cho nàng thêm một cơ hội nữa... thôi bỏ đi, bản thân là người thế nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Dù có thêm một lần lựa chọn, e rằng nàng vẫn sẽ đi vào vết xe đổ.

Chỉ là, thái độ của Doanh Hạ đối với nàng ngày một tốt hơn, trong lòng Nhan Hoài Hi cũng âm thầm nảy sinh một tia hy vọng.

Dư Doanh Hạ đang nấu một mẻ mạch nha, bỗng nhiên người phía sau vòng tay ôm lấy.

"Sao vậy?" Sao đột nhiên lại dính người đến thế?

"Doanh Hạ." Nhan Hoài Hi ngập ngừng một chút, rồi dè dặt hỏi, "Ngươi đã tha thứ cho ta chưa?"

Câu hỏi ấy khiến Dư Doanh Hạ hơi sững người. Nàng suy nghĩ một lúc, rồi lặp lại lời mình từng nói trước đây: "Thật ra ta vốn cũng không trách ngươi nhiều như thế, nên cũng chẳng nói được là tha thứ hay không."

Ánh mắt Nhan Hoài Hi lập tức trầm xuống, "Ta biết rồi, là còn để tâm."

"Nhưng đã để tâm, vậy tối hôm qua..." Nàng khẽ thì thầm một câu, nếu không phải gần như nói sát bên tai Dư Doanh Hạ, thì e rằng nàng cũng khó mà nghe rõ.

Nhắc tới tối hôm qua, Dư Doanh Hạ hơi đỏ mặt. Nàng quả thật có chút chột dạ, dù sao thì cũng đã "làm người ta thế này thế nọ", rồi lại bỏ mặc sang một bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!