"Ầm!"
Dư Doanh Hạ đang ở trong phòng thì bị tiếng động đột ngột bên ngoài làm giật mình, tay run lên, một giọt mực rơi xuống bức họa.
Bức tranh này coi như hỏng rồi, nhưng nàng cũng chẳng còn tâm trí để ý đến nó nữa, động tĩnh vừa rồi quá lớn, nghe như vọng ra từ... phòng bếp?
Trong viện của Nhan Hoài Hi có một gian bếp, nhưng ngày thường gần như chỉ để làm cảnh, mãi đến khi Dư Doanh Hạ đến đây thì nơi ấy mới thực sự có lúc nhóm lửa.
Sao trong bếp lại có thể phát ra tiếng nổ được?
Dư Doanh Hạ khẽ hít một ngụm khí lạnh, chẳng lẽ là người nào đó không chịu yên phận, nhất quyết vào bếp giày vò một phen?
Nàng thò đầu ra khỏi cửa sổ nhìn qua, chỉ thấy trong bếp cuồn cuộn khói đen bốc lên.
Dự cảm chẳng lành... Quả nhiên đã thành sự thật! Dư Doanh Hạ hơi trợn tròn mắt.
Trước cửa bếp còn có hai tiểu cô nương với vẻ mặt không thể tin nổi, các nàng do dự đứng đó, người bên trong dường như còn nói gì với họ.
Đứa lớn ôm chặt lấy muội muội không ngừng lắc đầu, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang kháng cự, bất kể thế nào cũng không dám bước vào.
Đứa nhỏ hơn thì để ý tới ánh nhìn của Dư Doanh Hạ, liền đáng thương ngước mắt nhìn sang, như thể đang cầu cứu.
Nhan Hoài Hi nhìn vật đen sì sì trong tay mình, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ khẽ thở dài. Hai đứa trẻ sống chết cũng không chịu nếm thử, dù sao thứ này nhìn thế nào cũng chẳng giống đồ ăn.
Rõ ràng trước kia nàng thấy Doanh Hạ làm mấy thứ này nhẹ nhàng như không, vậy mà đến lượt mình thì lại liên tiếp xảy ra đủ chuyện?
Nhan Hoài Hi hơi nhíu mày, ôm một tia may rủi, nàng gắp một mẩu nhỏ đen thui trên đĩa lên, cắn răng cắn xuống một miếng.
[Đừng!] Truyền âm của Dư Doanh Hạ tới ngay sau đó, nàng vừa len lén thả thần thức qua nhìn trộm thì đã thấy Nhan Hoài Hi định ăn thứ đồ quỷ quái kia!
Chỉ tiếc là đã chậm một bước, không ngăn được nàng ấy đưa thứ đó vào miệng. Thấy Nhan Hoài Hi cắn một miếng "than đá" đen sì kia, Dư Doanh Hạ còn cảm giác như chính đầu lưỡi mình cũng bắt đầu tê rần theo.
Chỉ một thoáng sau, sắc mặt của Nhan Hoài Hi biến đổi đủ kiểu, trông chẳng khác gì trúng độc.
Bởi vì muốn làm món ngọt cho đám trẻ con, Nhan Hoài Hi đã cho rất nhiều đường, cho nên "cục than" này vẫn giữ nguyên vị ngọt gắt đến thé cổ. Mà nếu chỉ ngọt gắt thôi cũng đành, đằng này thứ còn hun người hơn cả vị ngọt ấy lại chính là mùi khét của than cháy sém!
Trong vị đắng gắt thé cổ đó còn lẫn một tia chua mặn quái lạ, Nhan Hoài Hi bắt đầu nghi ngờ có lẽ trước đó mình đã cho nhầm thứ gì vào, nên mới tạo ra cái mùi vị kỳ quái đến vậy.
Nàng cố gắng mãi vẫn không sao nuốt nổi, vì không muốn làm hại dạ dày mình, cuối cùng đành nhổ phắt thứ có thể so sánh với thuốc độc ấy ra ngoài.
Hai đứa trẻ đứng bên ngoài lộ vẻ "quả nhiên là vậy", thứ này thì làm sao mà ăn được?
Nhan Hoài Hi uống liền mấy ngụm nước, nhưng cổ họng vẫn cứ như bị mấy thứ bẩn thỉu gì đó sặc vào, nàng ho sặc sụa không ngừng, đến mức trông như sắp ho ra cả nước mắt.
Nàng dùng vẻ mặt vô cùng đáng thương nhìn về phía thần thức của Dư Doanh Hạ. Theo góc nhìn của Dư Doanh Hạ mà nói, nàng lúc này đúng là "người còn yêu kiều hơn hoa", khiến người ta không sao nỡ lòng.
[Nếu ngươi thật sự muốn ăn, thì đi tìm người vào bếp đi, đừng tự giày vò mình như vậy...] Dư Doanh Hạ bất đắc dĩ truyền âm đề nghị.
[Nhưng trong cốc những người biết nấu ăn đều không có ở đây, số còn lại cũng chẳng khá hơn ta là bao.] Nhan Hoài Hi tiếp tục "đóng vai đáng thương" trong bếp. Dư Doanh Hạ biết rõ nàng thực ra không yếu ớt như vẻ bề ngoài, nhưng nhìn thấy nàng thật sự ăn phải thứ đó xong, trong lòng rốt cuộc vẫn mềm đi đôi chút.
Nàng bắt đầu cách không chỉ cho Nhan Hoài Hi cách làm món điểm tâm mong muốn. Chỉ tiếc là vị phản diện boss này xa lạ với phòng bếp chẳng khác gì nàng xa lạ với âm luật vậy. Dư Doanh Hạ nghĩ tới sự bất lực của chính mình đối với âm luật, bỗng nhiên lại có thể đồng cảm với việc Nhan Hoài Hi "nổ tung nhà bếp" thế này.
Kết cục cuối cùng là Nhan Hoài Hi nới lỏng phạm vi hoạt động của nàng, sợi xích dưới chân Dư Doanh Hạ biến thành tồn tại vô hình, nếu để nàng kéo theo sợi xích mà đi ra ngoài, ít nhiều cũng sẽ có chút ngượng ngùng.
Dư Doanh Hạ xắn tay áo tự mình bắt tay vào làm điểm tâm. Nhan Hoài Hi đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nàng ghé sát bên cạnh Dư Doanh Hạ giúp một tay, vừa làm vừa học, tiện thể truyền âm cho Đằng Nguyệt Lam, bảo nàng không cần dẫn đầu bếp về nữa.
Có Doanh Hạ rồi, cần gì đến đầu bếp bên ngoài.
"Ta có thể giúp một tay không?" Đứa trẻ đứng ở cửa khẽ nuốt nước bọt một cái. Đường mà Dư Doanh Hạ đang nấu đã tỏa ra mùi ngọt ngào, bọn trẻ trông như muốn vừa giúp vừa nếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!