Vẻ mặt lạnh lùng của Huyền Ngật khiến đệ tử nội môn ai cũng phải sợ, nhưng dù có sợ đến mấy, Cửu sư huynh vẫn lấy hết can đảm chắn trước mặt nữ chính: "Đại sư huynh, nàng ấy tên là Phó Thanh Hoa.
Đại trưởng lão đã dùng Côn Luân Kính kiểm tra lai lịch, nàng ấy không phải người của Ma tộc.
Tuy chỉ là phàm nhân nhưng căn cốt lại cực tốt, Đại trưởng lão xưa nay vốn yêu tài nên đã nhận nàng ấy làm đệ tử." "Đại sư huynh, từ nay về sau Phó sư muội chính là sư muội của chúng ta.
Lần này Đại trưởng lão bảo đệ dẫn nàng ấy theo để rèn luyện, huynh đừng như vậy mà..." Huyền Ngật không nói gì, còn ta thì hoàn toàn ngẩn người.
Nữ chính trở thành đệ tử của Đại trưởng lão sao?
Tuy nhiều tình tiết trong thoại bản ta đã quên mất, nhưng nàng ấy đáng lẽ phải là đệ tử của sư tôn ta mới đúng chứ!
Có như vậy thì sau này mới có chuyện sư tôn bảo Huyền Ngật dẫn dắt nàng ấy tu luyện.
Nếu ta nhớ không lầm, Huyền Ngật chính là trong quá trình tiếp xúc lâu ngày đó đã bị thiên phú thông minh và sự chân thành của nữ chính thu hút, từ đó hai người ngày càng thân thiết hơn.
"..." Ta hoang mang quá, sao chuyện này lại khác xa với thoại bản thế nhỉ?
11 "Phó sư muội, muội có muốn cân nhắc việc trở thành đệ tử của sư tôn ta không?
Sư tôn ta tốt lắm, mà khi muội trở thành sư muội của ta, ta cũng sẽ đối xử với muội cực kỳ tốt." Phó Thanh Hoa chưa kịp trả lời thì ta đã bị một cú gõ đầu đau điếng.
Cửu sư huynh lườm ta: "Tiểu sư muội, muội có tin là nếu Đại trưởng lão biết muội dám đào góc tường của lão, lão sẽ tẩn muội một trận không?" Ta: "..." Với tính cách coi đồ đệ như mạng của Đại trưởng lão, lão đúng là sẽ làm thật.
Phó Thanh Hoa nhỏ giọng lên tiếng: "Cái đó, Cửu sư huynh, huynh có nghĩ tới việc nếu huynh bắt nạt tiểu sư muội, đại sư huynh sẽ tẩn huynh không?" "Ở đây là bí cảnh, Đại trưởng lão có muốn cũng không với tới được, nhưng đại sư huynh thì đang ở ngay đây..." Cả ba chúng ta cùng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Huyền Ngật.
Phó Thanh Hoa một tay che mặt, vẻ mặt vô cùng hưng phấn: "He he he..." Ta: "???" Cửu sư huynh: "!!!" Sư tôn tuy hiền hòa nhưng dạy dỗ Huyền Ngật vô cùng nghiêm khắc, đệ tử nội môn không một ai là không sợ huynh ấy.
Cửu sư huynh sợ tới mức run bần bật: "Đại sư huynh, đệ chỉ là đang đùa giỡn với tiểu sư muội chút thôi mà." Huynh ấy khẽ giật giật tay áo ta: "Có đúng không tiểu sư muội?" Ta giơ ba ngón tay ra trước mặt huynh ấy, rồi xòe tay ra.
Cảm nhận được sức nặng của mấy viên linh thạch trong tay, ta gật đầu chắc nịch: "Đúng đúng đúng, đại sư huynh đừng giận, bọn muội không nghịch nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!