Chương 8: (Vô Đề)

Huynh ấy siết chặt tay ta: "Họa Họa, nàng nghĩ bọn họ có thể bảo vệ được nàng sao?" Ta ngập ngừng hai giây.

Theo lý mà nói, ta nên giữ khoảng cách với nam chính, đồng thời tìm cách tác hợp huynh ấy với nữ chính để "ôm đùi", nhưng đây là ở trong bí cảnh.

Các sư huynh sư tỷ gặp nguy hiểm còn chưa chắc đã tự lo nổi cho mình, nói gì đến việc bảo vệ một kẻ phế vật như ta.

Huyền Ngật thì khác, huynh ấy là thiên tài của tông môn, tuổi còn trẻ đã có thể sánh ngang với các trưởng lão.

Sư tôn thường xuyên khen ngợi huynh ấy, nói rằng sớm muộn gì huynh ấy cũng sẽ vượt qua người.

Giữa một vị sư huynh thiên tài được sư tôn hết lời khen ngợi và các sư huynh sư tỷ khác...

"Không đâu, muội vẫn muốn đi theo sư huynh." Huyền Ngật đưa tay chỉnh lại chiếc mũ bị gió thổi lệch của ta, tiện tay nhéo má ta một cái: "Láu cá." Ta đây gọi là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nhé.

10 Ta cười hớn hở chào hỏi mọi người đang tiến lại gần: "Nhị sư huynh, Tam sư tỷ, Tứ sư huynh...

Thật là trùng hợp quá." Nhị sư huynh mỉm cười: "Đại sư huynh quả nhiên là thương tiểu sư muội nhất.

Ngoài miệng thì nói muốn giám sát muội tu luyện nhưng cuối cùng vẫn dẫn muội xuống núi, chắc là không yên tâm giao muội cho chúng ta rồi." Tam sư tỷ gật đầu: "Tiểu sư muội lần đầu xuống núi có đại sư huynh bảo vệ, chúng ta cũng yên tâm hơn phần nào." Tứ sư huynh đề nghị: "Đã có duyên gặp gỡ thế này, hay là chúng ta đi cùng nhau đi, cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau." Ngũ sư huynh tán thành: "Đại sư huynh, cho đệ đi cùng huynh với, đệ hứa sẽ không làm vướng chân đâu."

Nói xong, huynh ấy ném cho ta một cái túi trữ vật: "Đây là mấy món đồ chơi nhỏ mà bọn ta mua cho muội lúc xuống núi đấy." Ta ngước nhìn Huyền Ngật, huynh ấy khẽ nhướng mày rồi buông tay ta ra.

Đang lật xem túi trữ vật, ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nhìn sang nữ chính đang trốn sau lưng Cửu sư huynh.

Thấy ta nhìn mình, nàng ta mỉm cười rồi vẫy tay với ta.

Ánh mắt nàng ta rất trong trẻo, khi cười đôi mắt cong cong trông rất xinh đẹp.

Lúc này nàng ta đã bỏ bộ trang phục kỳ quái kia ra và mặc bộ đồng phục đơn giản của tông môn, trông càng xinh đẹp hơn.

Nữ chính có thái độ rất tốt với ta, liệu ta có thể thoát khỏi vận mệnh bi thảm không đây!

Ta cầm túi trữ vật định tiến lại chia sẻ mấy món đồ chơi này với nữ chính để tăng tiến tình cảm, nhưng vừa bước chân ra đã bị Huyền Ngật giữ lại.

Huynh ấy nghiêm nghị hỏi: "Sao nàng ta lại ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!