Thông thường, đa số các bí cảnh đều có giới hạn về đẳng cấp.
Những cường giả của tông môn sẽ không vào mà chỉ đưa đệ tử vào để rèn luyện, nhưng lần này hình như có gì đó khác lạ.
"Đại sư huynh, bí cảnh lần này có linh vật gì quý giá khiến mọi người đổ xô đến vậy sao?" Huyền Ngật nhìn ta một cái: "Ừm, nhưng nàng không cần sợ, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt." Ta gật đầu, bắt đầu thấy tò mò không biết linh vật đó là gì mà ngay cả Huyền Ngật cũng muốn góp mặt để tranh phần.
9 Huyền Ngật tính toán thời gian rất chuẩn, chúng ta không phải đợi lâu thì cửa bí cảnh đã mở.
Sau khi nắm lấy tay ta, Huyền Ngật dường như vẫn chưa yên tâm, huynh ấy dùng Khổn Tiên Tác buộc tay hai đứa lại với nhau.
Ta hoàn toàn không hiểu: "Đại sư huynh?" Huyền Ngật siết chặt tay ta hơn: "Bên trong bí cảnh vô cùng nguy hiểm, làm như vậy thì khi bị truyền tống vào, chúng ta sẽ không bị tách ra." Cũng có lý!
Ta nắm ngược lại tay huynh ấy: "Đại sư huynh, huynh đừng bỏ rơi muội nhé." Đôi lông mày của Huyền Ngật giãn ra: "Ừm." Ta và Huyền Ngật tiến vào bên trong bí cảnh một cách thuận lợi.
Đập vào mắt là một vùng cát vàng mênh mông, dường như không có điểm dừng.
"..." Chẳng phải nói bí cảnh đa số là nơi ở của các vị đại năng sau khi tọa hóa sao?
Vị đại năng nào lại chọn sống ở giữa cái sa mạc hoang vu này chứ?
Thật là chuyện lạ đời.
"Đại sư huynh?
Có phải chúng ta bị truyền tống nhầm chỗ rồi không?" Huyền Ngật chỉ lẳng lặng chỉnh lại mũ cho ta: "Ở đây gió cát lớn lắm." Thấy dáng vẻ bình tĩnh của Huyền Ngật, ta cũng thả lỏng đôi chút: "Sư huynh, trước đây những bí cảnh huynh từng đi đều hoang vu thế này sao?" Một tay Huyền Ngật cầm la bàn, tay kia dắt ta đi về một hướng: "Không phải." "Ồ." Ta líu lo hỏi Huyền Ngật về những chuyện từng xảy ra ở các bí cảnh trước đây, huynh ấy cũng vô cùng kiên nhẫn giải đáp.
Đi được một lúc, ta nhìn thấy một ốc đảo phía trước: "Sư huynh, huynh nhìn kìa!" Huyền Ngật khẽ nhíu mày.
Ngay khi huynh ấy định nói gì đó thì từ đằng xa cũng vang lên tiếng gọi: "Ai kia?
Chẳng phải là Huyền Ngật sư huynh sao?
Đại sư huynh!!" "Đại sư huynh!" Ta nghe tiếng liền nhìn qua, phát hiện đó là các sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước chúng ta.
Không chỉ có họ, kẻ đang lấp ló sau đám đông kia chẳng phải là nữ chính thì còn ai vào đây nữa!
Ta theo bản năng nhìn sang Huyền Ngật, nhưng gương mặt huynh ấy chẳng có chút biểu cảm nào, ta không đoán được huynh ấy đang nghĩ gì.
"Đại sư huynh, là các sư huynh sư tỷ kìa, còn cả cô nương từ trên trời rơi xuống đó nữa." Giọng Huyền Ngật rất nhẹ: "Sao vậy?
Nàng muốn đi cùng bọn họ à?" "Muội..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!