"Đại sư huynh, muội thấy nàng ấy không giống người xấu đâu." Huyền Ngật khẽ nhíu mày nhưng cuối cùng cũng thu kiếm lại.
Cô gái kia vội vàng lồm cồm bò dậy.
Nàng ta nhìn chằm chằm ta và Huyền Ngật một lúc lâu, ánh mắt vừa hoang mang lại vừa kích động khiến ta không hiểu nổi.
"Hảo hán tha mạng, ta chỉ là lỡ chân lạc tới đây thôi, không có ý xấu gì đâu." Nói xong nàng ta nhìn ta trân trân, hồi lâu sau mới kích động cười với ta: "Tiểu tiên nữ, có phải nàng tên là Cẩm Họa không?
Còn vị này chính là đại sư huynh Huyền Ngật của nàng đúng không?" Dù rất thắc mắc vì sao nàng ta lại biết, nhưng ta vẫn gật đầu thừa nhận.
Thần sắc nàng ta càng thêm kích động, miệng lẩm bẩm những lời mà ta chẳng hiểu gì cả.
Nào là "xuyên không", nào là "bạch thiết hắc", "bệnh kiều", rồi cái gì mà "tận mắt chứng kiến để chèo CP".
Dù không hiểu nhưng chuyện đó không quan trọng.
Khí vận của nàng ta cực cao, ta cứ ôm chặt lấy cái đùi này là chắc chắn không sai vào đâu được!
Ta ân cần lấy từ trong lòng ra đan dược chuyên trị chấn thương, lách qua người Huyền Ngật để đi đến trước mặt nàng ta: "Đây là đan dược trị thương." "Bạn tốt quá đi mất!" Nàng ta nắm lấy tay ta, ánh mắt sáng rực: "Ta đơn phương tuyên bố, từ nay về sau nàng chính là chị em thân thiết của ta!" "???" Ta đây là...
ôm đùi thành công rồi sao?
Nữ chính này cũng dễ tiếp cận quá rồi đấy.
6 Định tiến thêm một bước để thắt chặt quan hệ, ta định dẫn nữ chính đi tham quan xung quanh và sắp xếp chỗ ở, nhưng mới đi được vài bước đã bị Huyền Ngật tóm chặt lại.
Huynh ấy kéo ta về bên người, giọng nghiêm trọng: "Người này xuất hiện vô cùng kỳ lạ, chưa biết chừng là gian tế của Ma tộc.
Tiểu sư muội, nàng vốn đơn thuần, nhìn người không chuẩn, khi chưa điều tra rõ ràng thì tốt nhất nên giữ khoảng cách với nàng ta." Cái gì mà nhìn người không chuẩn, nàng ấy là nữ chính mà!
Huynh có biết sau này cả tông môn đều sủng nàng ấy như bảo bối không hả!
"Đại sư huynh, muội tin nàng ấy không phải người xấu đâu, nàng ấy..." Ta kéo kéo ống tay áo Huyền Ngật muốn huynh ấy đừng nói nữa, nhưng khi chạm phải gương mặt lạnh lùng như băng sương của huynh ấy, ta lập tức dừng tay và ngậm miệng lại.
Huynh ấy hình như không được vui.
Tại sao chứ?
Thôi bỏ đi, ta tốt nhất không nên can thiệp vào.
Dù sao bọn họ cũng là nam nữ chính, dù có trải qua chuyện gì thì cuối cùng cũng sẽ làm hòa theo đúng cốt truyện thôi.
Ta đừng nên xen vào thì hơn.
Huyền Ngật cúi đầu liếc nhìn ta một cái, sắc mặt có vẻ dịu đi đôi chút.
Huynh ấy thi triển một pháp thuật đơn giản, dùng dây thừng trói nữ chính lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!