Đi phía sau hai người họ, tất cả chúng ta đều mỉm cười mãn nguyện, chỉ có huynh ấy là làm quá lên: "Tiểu sư muội lớn thế rồi mà đại sư huynh vẫn dắt tay đi, bộ sợ ngã hay sao vậy trời?
Đại sư huynh đúng là quá sủng tiểu sư muội rồi, thật là thiên vị." Nhị sư huynh im lặng, Tam sư tỷ cạn lời, Tứ sư huynh đỡ trán, các sư huynh khác thì nhìn đi chỗ khác... Hồi lâu sau Tam sư tỷ mới không nhịn được mà nói: "Người ngốc thì nên đọc sách nhiều vào." Ngũ sư huynh: "..." Nhị sư huynh mỉm cười: "Đại sư huynh chưa bao giờ che giấu tâm tư của mình, đám sư đệ sư muội chúng ta đều nhận ra cả.
Dù tiểu sư muội dường như vẫn chưa thông suốt, nhưng có lẽ chính nàng cũng không nhận ra rằng trong số các sư huynh tỷ, nàng luôn đối xử với đại sư huynh một cách khác biệt." Đã đọc kỹ toàn văn, ta không nhịn được mà cười tủm tỉm, hai người này đúng là tiêu chuẩn kép nổi tiếng mà. Tam sư tỷ cũng cười: "Tiểu sư muội giờ đã trưởng thành, chắc chẳng bao lâu nữa tông môn chúng ta sẽ có hỉ sự thôi." Ngũ sư huynh im lặng hồi lâu mới thốt lên kinh ngạc: "Hỉ sự?
Ý các huynh tỷ là!
Hai người họ!!!" Một lát sau huynh ấy mới bừng tỉnh: "Hóa ra là vậy!
Thảo nào!" Những người khác: "..." 9. Cảm giác được đẩy thuyền ở khoảng cách gần đúng là niềm vui sướng khó tả! Nó không giống như kiểu xào nấu giả tạo trong các chương trình tạp kỹ hiện đại. Những hành động nhỏ nhặt đầy kiềm chế nhưng lại tinh tế của hai người họ luôn chạm đúng vào trái tim của một fan cuồng như ta, khiến ta không nhịn được mà cười hơ hớ. Đúng vậy, ta bị "ngọt" đến chết mất.
Sự xuất hiện của ta cuối cùng cũng ảnh hưởng đến một vài tình tiết nhỏ, khiến cho vì mải mê đẩy thuyền mà ta không chút đề phòng, rơi thẳng vào mật đạo. Điều ta không ngờ tới là tiểu sư muội đã đưa tay kéo ta ngay lập tức. Con gái rượu của ta ơi, nàng ấy thật sự...
Ta cảm động muốn khóc luôn. Ta và tiểu sư muội rõ ràng cùng rơi xuống một lúc nhưng lại bị tách ra một cách mạc danh. Nhưng nghĩ lại nàng ấy là nữ chính, có lẽ có cơ duyên khác nên ta cũng nguôi ngoai, chỉ hơi lo cho sự an nguy của chính mình. Dù sao ta cũng mới xuyên tới, không biết có ai liều mình đi tìm ta không. May mắn thay, ta đã tìm thấy tiểu sư muội! Ta và nàng đi loanh quanh một hồi, nhờ nàng nhắc nhở mà ta nhớ lại cốt truyện.
Vấn đề nực cười là ta xuyên tới đúng lúc quá, khiến nàng ấy cứ ngỡ ta chính là nữ chính của cái cốt truyện sai lầm đó! Thảo nào nàng ấy cứ luôn nhắc đến ta trước mặt Huyền Ngật, luôn gán ghép ta với huynh ấy. Ta: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!