Cửu sư huynh nhanh chóng đưa ta hội hợp với Nhị sư huynh, Tam sư tỷ và những người khác. Ta không thấy đại sư huynh và tiểu sư muội đâu, nhưng nghĩ đến tính chiếm hữu của đại sư huynh thì cũng hiểu được. Hiếm khi xuống núi, chắc chắn đại sư huynh muốn chiếm trọn thời gian của tiểu sư muội rồi. Ở cùng các sư huynh tỷ một thời gian, ta thấy họ đều là những người rất tốt. Họ không hề vì ta là đệ tử mới mà xa lánh, ngược lại còn rất kiên nhẫn giảng giải cho ta những vấn đề không hiểu.
Trên người họ không có sự âm u hay đấu đá lẫn nhau như trong các tiểu thuyết khác. Họ cởi mở, rạng rỡ và lương thiện, có thể thấy rõ bóng dáng của tông môn đã dạy dỗ nên những người chính trực như thế.
Ta vốn là một người rất nóng nảy, ngày nào cũng muốn phát điên với cả thế giới, nhưng sau khi tới đây, ta lại cảm nhận được sự bình yên hiếm có. Ta siêu thích nơi này!
7. Khi bí cảnh sắp mở ra, ta đi cùng các sư huynh tỷ. Ban đầu ta không định đi vì chưa bắt đầu tu luyện, sợ kéo chân sau của họ, nhưng họ không hề để tâm, còn bảo đây là cơ hội hiếm có. Trong bí cảnh, cuối cùng ta cũng gặp lại tiểu sư muội. Nàng đội mũ có rèm, được Huyền Ngật dắt tay, nhìn từ xa hai người cực kỳ xứng đôi. Ta trốn sau lưng các sư huynh tỷ nhìn hai người họ tương tác, nụ cười trên môi không tài nào khép lại được. Hắc hắc hắc, thuyền của ta dắt tay nhau kìa!
Ánh mắt Huyền Ngật nhìn ta có chút không thiện cảm. Dù không có ác ý, nhưng có lẽ vì nghe kể quá nhiều về đại sư huynh thế này thế nọ nên ta vẫn thấy hơi sợ. Tiểu sư muội dường như rất thích ta. Nghe tin ta trở thành đệ tử của đại trưởng lão, nàng ấy cứ liên tục giới thiệu sư tôn của nàng ấy cho ta. Đã đọc kỹ toàn văn nên ta đương nhiên biết sư tôn của nàng ấy rất tốt, nhưng ta thấy đại trưởng lão cũng rất tuyệt vời. Tiểu sư muội với tư cách là nữ chính quả thật quá đỗi lương thiện. Có lẽ lo lắng bí cảnh nguy hiểm nên nàng muốn Huyền Ngật bảo vệ cả ta nữa. Dù vậy, ta đương nhiên lựa chọn từ chối. Làm ơn đi!
Ta tới đây để đẩy thuyền chứ không phải để làm bóng đèn đâu! Ta có thể cảm nhận được Huyền Ngật rất hài lòng vì ta biết điều. Ta cười thầm, với góc nhìn của thượng đế, ta còn lạ gì cái tâm tư nhỏ mọn đó của huynh ấy chứ! Thuyền của ta để ta bảo vệ!
8. Ta phát hiện ra không chỉ mình ta đẩy thuyền Huyền Ngật và tiểu sư muội, mà các sư huynh tỷ trong tông môn hình như cũng rất nhiệt tình, ngoại trừ Ngũ sư huynh có mạch não hơi khác người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!