Nàng nói rất nhiều, khiến cái đầu óc vừa mới chấp nhận chuyện sư tôn và Ma Tôn ở bên nhau của ta lại một lần nữa mờ mịt.
Trời đất ơi!
Ai mà chơi b**n th** vậy chứ!
Tại sao không thể để thanh mai trúc mã yên ổn ở bên nhau?
Cứ phải diễn cái trò này mới chịu sao!
28 Ta vẫn đi tìm Huyền Ngật.
Nói nhỏ nhé, ta có mang theo loại thuốc mà Phó sư muội đưa cho.
Dạo gần đây Huyền Ngật cứ tỏ ra chỉ muốn tu luyện, khiến ta không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nếu đã không biết nói thế nào, vậy thì dùng hành động để bày tỏ đi!
Ta đã suy nghĩ rất lâu, từ những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, sự quan tâm bảo vệ tỉ mỉ, mỗi lần nắm tay, cho đến việc huynh ấy đầy thương tích hái Long Lân Quả cho ta...
Ta nghĩ, Huyền Ngật chắc chắn thích ta.
Đã như vậy, ta chắc chắn có thể dễ dàng quyến rũ được huynh ấy thôi!
Nhân lúc Huyền Ngật đang tọa thiền, ta cẩn thận ném viên thuốc vào ấm trà.
Sau khi lắc đều, ta rót ra một ly quan sát kỹ, hình như không nhận ra dấu vết gì.
"Họa Họa, nàng đang làm gì thế?" Ta giật mình chột dạ: "À, không có gì, chỉ là, chỉ là..." Ta nhất thời bị kẹt lời, nghĩ lại thấy mình làm thế này thật không quang minh lỗi lạc.
Ta xách ấm trà định đứng dậy bỏ chạy, vẫn nên bàn bạc kỹ lại thì hơn.
"Không có gì đâu, muội chỉ thấy cái ấm trà này của sư huynh khá đẹp, muội mang đi nhé." Huyền Ngật cười như không cười nhìn ta, thuận tay bưng ly trà vừa rót ra trên bàn lên: "Họa Họa bỏ thứ gì vào đây vậy?" Ta: "..." Huynh ấy cười, trước mặt ta uống cạn sạch ly trà, rồi cười nhìn ta: "Ta uống thì không sao, nhưng có lẽ Họa Họa sắp phải chịu khổ chút đỉnh rồi." Ta: "..." Ánh mắt huynh ấy khiến da đầu ta tê rần.
Theo bản năng định chạy trốn thì cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, ta có kéo thế nào cũng không mở ra được.
Huyền Ngật cười: "Họa Họa, giờ muốn chạy cũng không kịp nữa rồi." Ta: "???" Tay ta run rẩy níu lấy cánh cửa, chạy đường nào đây...
Khoan đã!
Ta đột nhiên hoàn hồn, không đúng nha!
Rốt cuộc là ai quyến rũ ai vậy trời!
Ta hằn học nhìn huynh ấy, cầm ấm trà lên uống một ngụm: "Đại sư huynh, huynh bây giờ không chạy cũng không kịp rồi đó!" Huynh ấy khẽ cười thành tiếng: "Ta không chạy, nàng cứ tới đây đi." "..." ...
"Huhu...
Muội không tới nữa đâu." Huyền Ngật cười: "Họa Họa, trà của nàng còn hơn nửa ấm chưa uống hết kìa." "Quyển điển tịch sư công đưa cho nàng cũng chưa bắt đầu học nữa." "Họa Họa đã hứa sẽ cùng ta tu luyện mà, nàng quên rồi sao?" Ta: "..." Cái tu luyện mà ta nói đâu phải kiểu tu luyện này chứ!
Muốn cái mạng già của ta mà!
"Họa Họa, hãy học chương này trong điển tịch trước đi." Ta: "..." Lần đầu tiên ta không muốn tu luyện nhanh như vậy.
Ai mà thấu hiểu cho ta chứ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!