Thấy dáng vẻ có chút vội vàng của Huyền Ngật, ta không khỏi tò mò: "Đại sư huynh, huynh gấp gáp như vậy là vì có linh bảo sắp ra đời sao?" Huyền Ngật lên tiếng đáp: "Tiên vật khó tìm, người tranh đoạt rất đông.
Họa Họa, lát nữa nàng hãy tìm một chỗ trốn đi để bảo vệ bản thân, chờ ta đến tìm nàng." "Đại sư huynh yên tâm, ta sẽ trốn thật kỹ, không kéo chân sau của huynh đâu." Vốn tưởng rằng linh bảo xuất thế sẽ có rất nhiều người tranh giành, nhưng thực tế lại không có ai.
Xung quanh thậm chí chẳng thấy một bóng người tu tiên nào, chỉ có một con linh thú đang canh giữ gần đó.
Huyền Ngật cúi đầu nhìn ta: "Họa Họa, đi trốn đi." Ta nhanh chóng nấp sau một cái cây, cẩn thận thò đầu ra quan sát phía huynh ấy.
Con linh thú bảo vệ linh bảo vô cùng hung tàn.
Một thiên tài tu luyện hiếm có như Huyền Ngật mà trong thời gian ngắn cũng không làm gì được nó, chỉ có thể kìm chân nó để tìm kiếm điểm yếu.
Đây là lần đầu tiên ta thấy Huyền Ngật dốc toàn lực.
Nấp sau thân cây, ta vừa xem vừa run rẩy sợ hãi, nhưng lại cảm thấy máu nóng sục sôi.
Thật sự quá mạnh!
Huyền Ngật xứng danh là đệ tử thiên phú nhất tông môn.
Sau khoảng thời gian một nén nhang, huynh ấy cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu của linh thú và chém giết nó.
"Oa!
Đại sư huynh, huynh thật lợi hại!!!" Huynh ấy thu kiếm lại, mỉm cười với ta: "Họa Họa, lại đây." Ta không chút do dự bước nhanh tới.
Huyền Ngật nắm tay ta đi về phía món linh bảo đang tỏa ra linh quang.
Ta rất tò mò không biết thứ linh bảo mà Huyền Ngật muốn có được là gì.
Đến gần, nhìn thấy món linh bảo đó, ta hơi ngẩn người, kinh ngạc nhìn Huyền Ngật.
Nếu ta không nhìn nhầm, đây chính là Long Lân Quả.
"Đại sư huynh?
Đây là..." "Ừm, là Long Lân Quả trong truyền thuyết." Ta đương nhiên đã nghe nói qua.
Đây là loại quả tiên trong truyền thuyết, người tu tiên dùng có thể phi thăng trong vòng trăm ngày, người không có linh căn dùng có thể thoát thai hoán cốt.
Loại quả này khó tìm không phải vì linh thú canh giữ hung hãn, mà chủ yếu vì nó cực kỳ hiếm gặp và không thể trồng lại.
Sau khi hái, dược tính sẽ tan biến rất nhanh, không thể lưu trữ được.
Ta chỉ thấy trong sách, cứ ngỡ đó chỉ là lời đồn, không ngờ trên đời thực sự có thứ này.
Thấy ta ngây người, Huyền Ngật nhẹ nhàng vỗ đầu ta: "Đã nói là sau khi về sẽ dạy nàng tu luyện, Họa Họa còn nhớ chứ?" Ta ngẩn ra, một phỏng đoán nảy lên trong lòng.
Huynh ấy định...
Thế nhưng, phi thăng là ước mơ của mọi người tu tiên.
Trái cây này nếu huynh ấy dùng, chẳng mấy chốc sẽ được phi thăng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!