Chương 2: (Vô Đề)

3 Đệ tử tu tiên trong tông môn hiếm có ai xấu xí, nhưng người vừa có diện mạo xuất chúng lại vừa có thực lực thâm hậu như Huyền Ngật thì đúng là tìm không ra người thứ hai.

Ta lượn lờ trong tông môn suốt hai ngày mà vẫn không tìm được gương mặt tuấn tú nào hợp nhãn, lòng có chút bực dọc.

Chẳng lẽ mắt nhìn của ta quá cao sao?

Vừa phủ định ý nghĩ đó xong, ta định quay về viện của mình thì chạm mặt Huyền Ngật ở góc cua.

Theo bản năng, ta định quay đầu chạy, nhưng giây tiếp theo đã bị huynh ấy xách cổ áo sau lên: "Thấy ta là chạy, tiểu sư muội đã làm chuyện gì trái với lương tâm sao?" Đúng thế, ta đâu có làm chuyện gì khuất tất, sao phải chột dạ chứ?

"Muội, muội không có, sư huynh mau buông muội ra." Huyền Ngật lặng lẽ nhìn ta: "Nghe nói dạo này nàng đi lại rất gần với đám đệ tử ngoại môn?" Thì chẳng phải vì đệ tử nội môn đa số đều là lũ "cuồng tu luyện", trong lòng chỉ có đạo pháp sao?

Một phế tài như ta thì nên tìm một phế tài khác để bầu bạn mới là đúng đắn.

Nhưng lời này hiển nhiên không thể nói với Huyền Ngật được.

"Đại sư huynh, huynh đã từng nghe câu 'thêm bạn thêm đường' chưa?" Huyền Ngật hừ lạnh một tiếng: "Sư tôn trước khi bế quan đã giao nàng cho ta quản giáo, ta tự nhiên sẽ không để sư tôn thất vọng.

Từ nay về sau nàng đừng hòng chạy ra ngoại môn nữa, ta sẽ đích thân dạy bảo nàng." "???" Huynh ấy không sao chứ?

4 "Oài!" Nhìn Huyền Ngật đang tọa thiền tu luyện ở bên cạnh, ta nhịn không được mà thở dài.

Kể từ khi bị Huyền Ngật đích thân dạy dỗ, ta đã mất đi sự tự do quý giá.

Ban đầu chỉ là không được tụ tập, giao lưu hữu hảo với đệ tử ngoại môn nữa.

Sau đó, Huyền Ngật phát hiện ta không chịu lo tu luyện mà chỉ mải chơi đùa với các sư huynh sư tỷ nội môn, huynh ấy liền thi pháp nhốt ta ở bên cạnh.

Ngoại trừ phạm vi ba trượng quanh huynh ấy, ta chẳng đi đâu được cả.

Cũng chính vì bị huynh ấy giữ chặt bên người nên các sư huynh sư tỷ chẳng ai dám tới tìm ta nữa.

Những cuộc hẹn xuống núi rèn luyện cũng chẳng ai dám rủ ta theo, khiến ta mất đi bao nhiêu niềm vui.

Ta nhìn gương mặt thanh tú của Huyền Ngật, lại lần nữa thở dài.

Huyền Ngật cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá mức cứng nhắc, coi lời sư tôn như thánh chỉ.

"Tiểu sư muội đang nghĩ gì vậy?" "Đang nghĩ làm sao đại sư huynh..." Làm sao huynh ấy mới chịu mặc kệ ta đây.

Lời còn chưa dứt, ta đã im bặt.

Đối diện với đôi mắt đã mở ra từ lúc nào của Huyền Ngật, ta cười gượng: "Đại sư huynh, huynh tu luyện xong rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!