"Trước đây muội có phải đã từng tiếp nhận một đoạn cốt truyện không?" Sao nàng ấy biết được!
Ta chưa từng nói chuyện đó với ai bao giờ!
Nàng ấy mím môi, vẻ mặt có chút bối rối, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Giờ ta chưa thể giải thích hết cho muội được, nhưng ta muốn nói rằng tất cả những điều đó đều là giả.
Muội chỉ cần tin tưởng Huyền Ngật là được rồi." "?" Ý này là sao?
"Muội bảo cốt truyện đó là giả?
Nhưng chẳng phải muội mới là..." Phó sư muội trợn tròn mắt: "Không phải chứ!
Muội thế mà lại..." "Cái muội tưởng vốn dĩ không phải là cái muội tưởng đâu." "...
Đó chính là muội mà!" Ta: "???" "Ôi dào, ta nói không rõ được.
Tóm lại muội cứ tin ta đi, đừng hoài nghi Huyền Ngật.
Muội chỉ cần làm những gì muội vốn định làm ngay từ đầu là được rồi." Ta: "..." Cái ta định làm ngay từ đầu...
Ta gạt phắt những ý nghĩ xấu xa trong đầu, theo bản năng nhìn về phía nàng ấy.
Nàng ấy cười hì hì: "Đúng như muội nghĩ đấy, đừng sợ, cứ mạnh dạn mà làm tới đi, huynh ấy chắc chắn sẽ không phản kháng đâu." Ta: "..." Nàng ấy hớn hở nói: "Chuyện này nói ra thì dài lắm, thế giới này cũng khá tốt, có thể tu luyện, có thể ngự kiếm phi hành, lại còn có thể phi thăng nữa, cực ngầu luôn!" "Dù sao thì ta cũng không định trở về đâu, thời gian sau này còn dài mà.
Tiểu sư muội, sau khi ra ngoài ta sẽ tìm cách kể hết cho muội nghe." Ta chợt nhớ lại bộ dạng kỳ quái khi nàng ấy từ trên trời rơi xuống hôm đó, thầm đoán chắc nàng ấy đến từ một nơi khác.
Phó sư muội chuyển chủ đề: "Đúng rồi, muội còn nhớ chuyện về huyễn thú mà chúng ta đã nói trước đây không?" Ta gật đầu: "Đương nhiên là nhớ rồi." Phó sư muội gật đầu cái rụp: "Nếu ta không đoán lầm, nơi chúng ta đang đứng chính là ốc đảo ảo ảnh do huyễn thú tạo ra mà chúng ta đã thấy trước đó.
Sở dĩ chúng ta vẫn tỉnh táo là vì huyễn thú không thèm ăn những người không có tu vi." Ta: "..." Dù là sự thật nhưng cảm giác vẫn bị sỉ nhục ghê gớm.
Phó sư muội bắt đầu s* s**ng trên vách tường: "Tóm lại lát nữa khi vào trong muội hãy đi tìm Huyền Ngật đi, ta không muốn làm bóng đèn đâu..." "Ý ta là ta sẽ không làm phiền hai người đâu.
Dù sao huyễn thú cũng không ăn người thường, muốn ra ngoài thì kiểu gì cũng phải qua đây, ta sẽ ở đây đợi hai người." Trong lúc nói chuyện, Phó sư muội đã tìm thấy một cơ quan.
Nàng ấy dứt khoát ấn xuống rồi đẩy ta vào trong: "Tiểu sư muội đừng sợ, mạnh dạn lên!
Cứ trực tiếp mà tiến tới!" "Muội phải cho tất cả tu sĩ trong giới tu tiên biết rằng, Huyền Ngật đại soái ca này là của muội!
Mấy con yêu tinh khác đừng hòng tơ tưởng." Ta: "???"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!