Chương 18: (Vô Đề)

Ta cũng có chút thắc mắc.

Sau khi tóm tắt sơ qua chuyện vừa xảy ra, ta mong đợi nhìn nàng ấy: "Phó sư muội, ngọc bội truyền tống của muội còn không?" Nàng ấy lắc đầu: "Lúc rơi xuống từ mật đạo, túi trữ vật của ta đã biến mất rồi." Nghĩ đến người đàn ông chưa rõ mặt mũi vừa rồi, ta cảm thấy chúng ta dường như đã lọt vào một bàn cờ lớn nào đó.

Nhưng mà...

Ta và Phó sư muội nhìn nhau, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Có nữ chính ở đây mà!

"Phó sư muội đừng lo, chúng ta sẽ không sao đâu." "Tiểu sư muội đừng lo, chúng ta sẽ không sao đâu." Câu nói giống hệt nhau phát ra cùng lúc khiến cả hai chúng ta đều ngẩn người, rồi đồng loạt há hốc mồm.

Ta bắt đầu nghi ngờ liệu nàng ấy có biết điều gì không: "Phó sư muội, ý muội là sao?" Nàng ấy dường như cũng đang nghĩ ngợi, nghe ta hỏi liền thốt ra: "Thì chẳng phải vì có muội ở đây sao, nơi nào có muội thì mọi hiểm nguy đều hóa thành không mà." Ta: "???" Câu này đáng lẽ phải là ta nói với nàng ấy mới đúng chứ.

Có lẽ do ánh mắt ta quá đỗi ngạc nhiên, Phó sư muội cũng im lặng lại.

Nàng ấy nhìn ta, vẻ mặt có chút đắn đo: "Tiểu sư muội, nếu ta nói với muội rằng ta có năng lực tiên tri tương lai, muội có tin không?" Nàng ấy là nữ chính mà, đừng nói là tiên tri, bảo nàng ấy có thể phi thăng thành tiên ta cũng tin luôn!

Thế nhưng, với năng lực của ta thì làm sao có thể biến nguy thành an được chứ?

Chẳng lẽ gặp nguy hiểm thì đứng ra nói đùa với đối phương sao?

"..." Hơi bị vô lý đấy.

18 Ta và Phó sư muội tìm lối thoát suốt một hồi lâu, nhưng phát hiện ra đi loanh quanh một hồi cuối cùng vẫn trở về chỗ cũ.

Ta cẩn thận quan sát xung quanh, cố gắng hồi tưởng lại những gì đã đọc trong sách: "Phó sư muội, có lẽ chúng ta đã rơi vào một ảo cảnh rồi." Vẻ mặt Phó sư muội ngơ ngác mất hai giây, rồi đôi mày bỗng giãn ra: "Ta biết rồi!" Chưa đợi ta hỏi han, nàng ấy đã dắt tay ta đi về một hướng khác: "Tiểu sư muội đi theo ta, ta biết chỗ nào có thể thoát ra ngoài." Ta: "???" Biết sao?

Quả nhiên nữ chính thiên tư thông tuệ có khác!

Phó sư muội kéo ta đến một góc cua, phía trước là một bức tường cụt.

Nàng ấy dường như đã hạ quyết tâm: "Tiểu sư muội, muội có tin ta không?" Ta gật đầu không chút do dự, nàng ấy là nữ chính mà!

Phó sư muội cười cười: "Muội chỉ cần đi qua chỗ này là có thể tìm được đại sư huynh." Ta định bảo vậy thì chúng ta cùng tìm cơ quan để cùng đi qua, lời chưa kịp thốt ra nàng ấy lại nói tiếp: "Nếu muội đã tin ta như vậy, thì ta sẽ nói cho muội nghe thêm một chuyện nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!