Phó sư muội gật đầu như giã tỏi: "Như thế tốt quá, sau này đành phiền phức Cửu sư huynh vậy." Ta: "???" Tốt cái gì mà tốt chứ!
Ta nhìn sang Huyền Ngật, huynh ấy đã thu hồi tầm mắt.
Gương mặt nghiêng của huynh ấy có đường nét rõ ràng, vô cùng tuấn lãng, khiến ta nhất thời ngẩn ngơ, không biết nên nói gì.
Mọi người im lặng tiến bước.
Khi lối đi dài dằng dặc cuối cùng cũng thấy được ánh sáng mặt trời, ngay lúc vừa mới thả lỏng đôi chút thì mặt đất đột nhiên nứt ra.
Lục sư huynh, Thất sư huynh và Bát sư huynh không kịp né tránh, rơi thẳng xuống dưới.
Giây tiếp theo, lối đi bí mật đóng sầm lại.
Nhị sư huynh nhíu mày: "Bí cảnh lần này nơi nào cũng đầy cổ quái.
Không biết ba vị sư đệ hiện giờ thế nào rồi, hay là chúng ta cùng tìm cơ quan xem sao?" Thần sắc Huyền Ngật vẫn thản nhiên: "Không cần quá lo lắng.
Trên người họ đều có ngọc bài truyền tống, nếu gặp nguy hiểm không thể giải quyết, họ sẽ tự bóp nát ngọc bài để thoát ra ngoài." Trong lúc Huyền Ngật đang nói, ta chú ý thấy biểu cảm của Phó sư muội rất kỳ lạ.
Nàng ấy nhíu mày, dường như vừa nhớ ra điều gì đó, trông có vẻ muốn nói lại thôi.
Ta vừa định hỏi nàng ấy có chuyện gì, thì giây tiếp theo đã thấy nàng ấy rơi thẳng xuống dưới: "Phó sư muội!" Nàng ấy đứng cách ta không xa, ta theo bản năng buông tay Huyền Ngật ra để kéo nàng ấy lại.
Kết quả là vì sức yếu, không những không kéo được nàng ấy mà còn khiến bản thân mình ngã nhào theo.
Sự cố xảy ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng, mật đạo lại một lần nữa đóng lại.
"Họa Họa!" Ta chỉ nghe thấy tiếng gọi của Huyền Ngật, nhưng rồi nhanh chóng chẳng còn nghe thấy gì nữa.
16 Bên trong mật đạo là một mảnh tối tăm.
Sau một hồi rơi tự do rồi lăn lộn không biết bao lâu, cuối cùng ta cũng chạm đến một mặt phẳng rồi dừng lại.
Nằm bẹp dưới đất hôn mê không biết bao lâu, ta cố nén cơn đau, bò dậy sờ vào túi trữ vật để tìm ngọc bài truyền tống.
Cái bí cảnh này mang lại cảm giác rất kỳ quái, đúng lúc này ta lại bị tách khỏi nhóm của Huyền Ngật, đây thực sự không phải chuyện tốt lành gì.
Nhưng chỉ cần có ngọc bài, ta và nữ chính vẫn có thể rời khỏi bí cảnh một cách an toàn.
Thế nhưng...
Đúng là người đen đủi thì uống nước cũng giắt răng.
Có lẽ do cú lăn vừa rồi, túi trữ vật bên hông ta đã biến mất.
Không chỉ có vậy, nữ chính cũng chẳng thấy đâu.
"Phó sư muội?" Xung quanh im ắng lạ thường, trong không gian tối tăm lại càng thêm phần đáng sợ.
Ta bắt đầu thấy hối hận.
Ta làm anh hùng cái gì không biết, giờ thì tự hại mình rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!