Chương 13: (Vô Đề)

15 Sau khi cánh cửa lớn ở trung tâm bí cảnh mở ra, đám người tu tiên đang chờ đợi đồng loạt ùa vào bên trong như ong vỡ tổ.

Tiến vào bên trong, đập vào mắt là một lối đi bí mật.

Những người tu tiên tiến vào trước đó đã không còn thấy bóng dáng, nhưng trong không khí lại thoang thoảng mùi máu tanh nồng.

Mọi người đều nhận ra có điều bất ổn, ai nấy đều nâng cao cảnh giác.

Mật đạo rất dài, đi một lúc lâu vẫn chưa thấy lối ra, trái lại còn nghe thấy tiếng đánh nhau từ đằng xa vọng lại.

Chắc hẳn là những người tu tiên đã vào trước đó.

Tuy rằng ở bí cảnh, việc giết người đoạt bảo là chuyện thường tình, nhưng âm thanh lần này nghe có vẻ không đúng lắm.

Mọi người liếc nhìn nhau, gật đầu ra hiệu rồi tiếp tục tiến về phía trước.

Vừa vòng qua góc cua của mật đạo, tầm mắt bỗng chốc trở nên rộng mở, hiện ra trước mắt là một khung cảnh kim bích huy hoàng.

Từ mặt đất cung điện rộng lớn, cột xà vách tường, cho đến chén ngọc nhỏ bé, món nào cũng là tinh phẩm quý giá.

Tiếng đánh nhau chính là từ đây truyền đến.

Một nhóm người đang tranh đoạt chiếm giữ, giống như không hề cảm thấy đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu chỉ muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.

Ta nhìn lướt qua y phục trên người họ, tất cả đã bị máu thấm đẫm đến mức chẳng nhìn rõ là người của tông môn nào.

Ta theo bản năng nhìn sang Huyền Ngật, định hỏi huynh ấy có nhìn ra điểm cổ quái nào không, nhưng chưa kịp mở miệng thì Nhị sư huynh đã lên tiếng trước: "Bọn họ dường như đã đánh mất lý trí, đại sư huynh, chúng ta có cần ra tay tương trợ không?" Huyền Ngật nhàn nhạt liếc nhìn huynh ấy một cái: "Đây là cái bẫy đơn giản nhất.

Bọn họ nếu đã trúng chiêu, thì đó là số kiếp của họ." Nhị sư huynh trầm mặc.

Tam sư tỷ gật đầu phụ họa: "Đại sư huynh nói cũng đúng.

Người tu tiên vốn dĩ phải xem nhẹ vật ngoài thân, bọn họ không nhìn thấu được là cái sai thứ nhất." "Thứ hai, đúng như đại sư huynh nói, đây là cái bẫy vô cùng đơn giản, chỉ dùng chút cám dỗ để phóng đại ác tâm trong lòng.

Bọn họ bị th·ương mà không hề tỉnh táo lại vì đau đớn, ngược lại còn lún sâu vào điên cuồng g·iết chóc, đủ thấy cũng chẳng phải hạng người lương thiện gì.

Số mệnh đã định như vậy, không đáng để chúng ta nhúng tay vào." Tứ sư huynh gật đầu: "Xem ra đây chính là cách mà chủ nhân bí cảnh dùng để sàng lọc người vào." Những người khác không nói gì thêm, cùng gật đầu rồi tiếp tục đi tiếp.

Ta quay đầu nhìn lại một cái, đột nhiên nghĩ nếu là tính cách của mình, nếu không đi cùng họ mà tự mình xông vào đây, chỉ sợ cũng vì tò mò mà lao tới tìm hiểu thực hư rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!