Chương 10: (Vô Đề)

"Họa Họa, lại đây." "Dạ." Lúc đi ngang qua Phó Thanh Hoa, ta lại không nhịn được: "Phó sư muội, sư tôn ta là vị sư tôn tốt nhất trần đời này, muội hãy cân nhắc kỹ nhé." Huyền Ngật kéo ta về sát bên mình: "Bọn họ tự lo cho mình còn chẳng xong, nàng còn ở đó chơi với bọn họ làm gì?

Đợi đến lúc gặp nguy hiểm mới nhớ tới ta sao?" "Họa Họa, không được như vậy." Huyền Ngật khẽ rủ mắt, trông có vẻ hơi thất vọng.

Ta: "..." Sau khi tự kiểm điểm bản thân mất hai giây, ta chợt nhớ ra một chuyện.

Đây là trong bí cảnh mà!

Nguy hiểm!

Bảo vệ!

Phó thác sau lưng!

Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời để tác hợp nam nữ chính sao!

Cái đùi của hai người này ta nhất định phải ôm cho bằng được!

"Đại sư huynh, huynh lợi hại như vậy, hay là huynh giúp đỡ Phó sư muội một chút đi, nàng ấy..." "Tiểu sư muội!

Cửu sư huynh cũng giỏi lắm, huynh ấy sẽ bảo vệ muội mà.

Tiểu sư muội cứ ngoan ngoãn nghe lời đại sư huynh đi, đừng lo cho muội." Ta nhìn Phó Thanh Hoa, biểu cảm trên mặt nàng ta lúc này rất lạ, vừa giống như kích động, lại vừa giống như đang kìm nén, nhưng rõ ràng khóe miệng nàng ta đang cười một cách đầy...

ẩn ý.

Thật không thể hiểu nổi mà.

"Phó sư muội..." Ta định nói rằng đệ tử nội môn lười biếng nhất ngoài ta ra thì chính là Cửu sư huynh, huynh ấy chắc chẳng có thực lực gì đâu, trong bí cảnh này tốt nhất vẫn nên ôm đùi để giữ mạng.

Cửu sư huynh lườm ta một cái, vỗ ngực bảo đảm: "Tiểu sư muội yên tâm, huynh sẽ chăm sóc tốt cho Phó sư muội." Sắc mặt Huyền Ngật bỗng nhiên dịu lại đôi chút.

Huynh ấy xoa đầu ta: "Người ta đã không nhận lòng tốt của nàng thì thôi, đừng quan tâm bọn họ nữa." Nói xong huynh ấy nắm lấy tay ta, giọng nói dịu dàng: "Họa Họa, cứ đi theo ta là được." 12 Tất cả đều là đệ tử cùng một tông môn nên sau khi gặp nhau, mọi người quyết định cùng hành động.

Huyền Ngật nắm tay ta đi dẫn đầu.

Không biết có phải ảo giác không nhưng ta cứ thấy các sư huynh sư tỷ phía sau nhìn mình với ánh mắt rất kỳ lạ.

Thế nhưng mỗi khi ta quay đầu lại, bọn họ đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra.

"Đại sư huynh, bọn họ cứ thì thầm to nhỏ chuyện gì thế nhỉ?

Huynh nghe trộm một chút rồi kể cho muội nghe đi." Huyền Ngật rủ mắt nhìn ta: "Ngày thường không chịu lo tu luyện, giờ muốn nghe lén cũng không làm được.

Sau khi ra ngoài phải nghiêm túc hơn một chút, nghe chưa?" "Thế thì thôi vậy, muội cũng không tò mò lắm." Ta đưa tay chỉnh lại mũ, che kín mít bản thân mình.

Có những chuyện không phải cứ nghiêm túc là làm tốt được, ví dụ như chuyện tu luyện chẳng hạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!