Chương 60: (Vô Đề)

Vụ án bắt cóc cứ thế mà trôi qua không có hiểm nguy kịch tính, Thẩm Mộc Bạch nói với Nguyễn Du Du rằng Chu Dung Dung đã lên kế hoạch cho vụ án bắt cóc với bằng chứng xác thực và lần này cô ta không thể thoát tội được.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Du Du vốn tưởng rằng Chu Quốc Vượng và Phan Như Yến sẽ tìm đến lần nữa nhưng không ngờ cả hai dường như bỏ cuộc và không đến quấy phá liên tục, có lẽ cuối cùng cũng đã nghe ngóng được chi tiết vụ án. Phải biết rằng lần này Chu Dung Dung đã thực sự phạm tội, không có hy vọng thoát tội.

Chu Dung Dung và Phí Lão Tam đã bị cảnh sát giam giữ, Nguyễn Du Du không còn để ý đến chuyện này nữa, cô đã chớp lấy thời gian cuối cùng của kỳ nghỉ đông để tranh thủ học bổ túc vài ngày, học kỳ thứ hai của năm thứ nhất sắp bắt đầu.

Nguyễn Du Du vừa cảm thấy hào hứng vừa cảm thấy thân thuộc khi quay trở lại trường học sau một tháng.

Chỉ là bạn học trở nên hơi kỳ lạ đôi chút.

Một số người ban đầu không có mối quan hệ tốt với cô tỏ ra thận trọng khi nói chuyện, trong khi những người có mối quan hệ tốt với cô lại trở nên đặc biệt nhiệt tình.

Trong chốc lát Nguyễn Du Du có chút không quen nhưng sau khi nghĩ lại, cô đã hiểu.

Trong bữa trưa, Chử Viên cười an ủi: "Không vấn đề gì đâu, sau này sẽ quen thôi. Ngay cả trong khuôn viên trường cũng vậy, không phải ai cũng có thể hoàn toàn bỏ qua cái gọi là gia cảnh của nhau mà kết bạn chỉ dựa trên nhân phẩm, tính cách hợp nhau của hai người mà thôi."

Cô vỗ cánh tay của Nguyễn Du Du, "Tên tuổi của cô lớn như vậy mà đôi khi tôi còn không dám gọi cô là tiểu khả ái nữa là."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Du Du đảo mắt nhìn cô, "Vớ vẩn, hôm đó cô đến nhà tôi đã  gọi như vậy đấy."

Chử Viên bật cười, "Tiểu khả ái quả là tiểu khả ái, ngay cả cái đảo mắt này cũng xinh hơn những người khác."

Nguyễn Du Du "Phụt——" một tiếng cười.

Nhìn thấy cô cuối cùng cũng nở nụ cười, Chử Viên thở phào nhẹ nhõm, "Đừng cố gắng gồng mình, trên đời này không có chuyện công bằng tuyệt đối, Thẩm Mộc Bạch của cô quá ưu tú nên mọi người xung quanh cũng không thể nhìn cô dưới ánh mắt như nhìn một bạn học bình thường." 

Nguyễn Du Du gật đầu, "Chà, cô nói đúng."

Hai người thảo luận về hôn lễ một lúc trong khi ăn uống. Buổi chiều, Nguyễn Du Du đưa thiệp mời đã chuẩn bị sẵn cho một vài bạn học thân thiết. Cô không có ý định mời tất cả những người mà cô quen  biết. Mặc dù địa điểm do công ty tổ chức hôn lễ bố trí quy hoạch đưa ra đủ lớn nhưng Nguyễn Du Du cảm thấy nếu chỉ là quan hệ bạn học bình thường thì tốt hơn không nên mời. Dù sao điều cô muốn không phải là cảnh tượng đông đúc náo nhiệt mà là những lời chúc phúc chân thành.

Bởi vì những gì Trần Mai đăng trước đó, tất cả các bạn học đều biết về mối quan hệ giữa Nguyễn Du Du và Thẩm Mộc Bạch nhưng không ngờ rằng họ vẫn chưa tổ chức hôn lễ.

Hiện tại, thời gian tổ chức đã được ấn định vào đầu tháng 5, thiệp mời của Nguyễn Du Du đã thu hút sự chú ý của mọi người ngay khi vừa xuất hiện.

Những người nhận được thiệp mời đều rất vui và nói rằng họ chắc chắn sẽ tham dự.

Ai không nhận được lời mời đều có chút ghen tị, đây là hôn lễ của người đứng đầu Dược Hoa, có thể nói là toàn bộ Yến Thành đều rất quan tâm. Nếu có thể tham gia, nhất định sẽ được mở rộng tầm mắt.

Ai mà tâm tư suy nghĩ sâu xa, cũng nghĩ đến việc gặp được mấy ông lớn trong hôn lễ thì sướng biết bao. Tiếc thay, Nguyễn Du Du không gửi thiệp mời cho từng bạn cùng lớp, chỉ có một số người thân thiết với cô mới nhận được lời mời.

Khó tránh khỏi có người ghen tức trong lòng, người nào gan dạ thì dám đến gần Nguyễn Du Du với ánh mắt tò mò, "Bạn học Nguyễn, tại sao chỉ có bấy nhiêu thiệp mời như vậy? Có phải cô đang xem thường chúng tôi không?"

Người bên cạnh cười chế nhạo, "Người ta là phu nhân của Dược Hoa, thân thế như thế nào, còn chúng ta là loại thân thế gì chứ? Coi thường chúng ta không phải cũng là điều bình thường sao?"

Chử Viên cau mày, vừa định nói gì đó, Nguyễn Du Du nói: "Xin lỗi, hôn lễ của tôi do công ty tổ chức hôn lễ lên kế hoạch chuẩn bị. Bởi vì không gian có hạn, cuối cùng tôi quyết định chỉ mời một số bạn học thôi."

"Ồ? Vậy tại sao chỉ có vài người trong số đó? Chả lẽ bốc thăm ra à?" Người khiêu khích vừa rồi vẫn không cam lòng, "Không thể trùng hợp như vậy, những người có quan hệ thân thiết với cô lại vừa hay được bốc trúng để tham dự hôn lễ sao?"

Nguyễn Du Du khẽ cười, đôi môi căng mọng và hồng hào cong lên, "Tại sao phải bốc thăm? Đây là hôn lễ của tôi, ai tham gia ai không tham gia có thể tùy theo sở thích của bản thân mà quyết định. Cô cũng biết nói, người nhận được thiệp mời đều là những người thân thiết với tôi. Đây mặc nhiên không phải là ngẫu nhiên, càng không phải là bốc thăm mà ra, là do tôi tự quyết định lấy."

Chử Viên sắc mặt lạnh lùng, "Sao vậy, hôn lễ của mình không đi mời những người có quan hệ thân thiết với bản thân, chả lẽ phải trong những người quen biết mà bốc thăm mới quyết định ai sẽ tham dự sao? Thật nực cười, tôi chưa từng nghe nói qua có người lại dùng cách thức này để chọn ra khách mời cho hôn lễ của họ."

Có người vọng lại: "Đúng vậy, hôn lễ của chính mình, đương nhiên phải tự mình quyết định khách mời."

Người khiêu khích nhìn Nguyễn Du Du vẻ mặt bình tĩnh, nghĩ đến Dược Hoa chống lưng cho cô, cuối cùng không dám nói lời nào. Dù gì cô ta cũng chỉ muốn tham dự hôn lễ, chứ không phải để Nguyễn Du Du khó xử, cuối cùng đừng để thiệp mời không nhận được mà làm mất lòng người ta, đó không phải là ý định ban đầu của cô ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!